Tag: suy nghĩ

  • Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Có nhiều người hay nói tui là ủa sao dân song ngữ Anh mà chạy sang Pháp học như đúng rồi lại còn học Kiến trúc khó ơi là khó, rằng là thích nghi tốt, rằng là tiếng Pháp cũng rất gì và này nọ… rằng tui chọn được cái tui thích học, thích làm mà không có lăn tăn gì trong lòng… Mỗi lần vậy tui đều cười trừ và cảm ơn vì thật lòng tui cảm thấy không phải khi không mình nhận được lời khen. Với tui, học cái gì cũng khó, nên ngành nghề nào cũng đáng được trân quý. Tui thấy tui may mắn vì chọn được s-ớ-m cái mình muốn làm trong một chục năm tới. Hmmm… tui cũng không biết là tui có theo được nghề này cả đời không… Nếu bạn hỏi có bao giờ tui hoài nghi bản thân tui không? thì tui khẳng định luôn là CÓ! Có rất nhiều lần là đằng khác. Để kể cho nghe!

    Hồi năm nhất, năm 2, lúc đó mới đi du học còn chân ướt chân ráo ở bên này. Lúc đó tui tưởng tui cứng lắm luôn (giờ nhìn lại thấy hồi đó mình xiêu vẹo, bấp bênh dã man… thì tại còn trẻ mà, còn con nít nữa). Cái rồi tui bị đường học nó đập cho tơi tả. Lần đầu tiên trong đời tui mất hết tự tin trong chuyện học hành. Tự nhiên tui không muốn nói chuyện với ai, ai hỏi tui cũng cáu bẳn không muốn trả lời. Kiểu cảm giác mình nhìn cái gì cũng ra màu xám xịt. Làm cái gì cũng không vui lên được. Tui tự trách cứ, mạt sát bản thân. Rồi tui tự hoài nghi rằng liệu mình chọn sai đường rồi chăng? Hay thôi đi về nhà với ba mẹ thôi chứ du học nổi gì nữa. Mà lúc đó lỡ quyết định về thật cũng không biết nói với phụ huynh ra sao?! Xong tui nghĩ hay mình đổi ngành, mình học cái khác? Một vòng luẩn quẩn vậy cả tháng trời… ăn uống thì qua loa, ngủ thì cố ngủ để đầu óc đỡ nghĩ ngợi lung tung. May cho tui là có 1 hôm, tui đánh 1 giấc dài kinh khủng (mà chưa bao giờ ngủ lại được như vậy luôn á), lúc tỉnh dậy tui tự nhủ chứ bỏ cuộc giữa chừng vậy không đẹp. Chơi vậy ai chơi, ít nhất phải thử lại lần nữa ác liệt hơn chứ! Động lực đâu hết rồi?

    Tui học chấp nhận những thất bại của mình. Thì trên đời này ai cũng phải té sấp mặt vài lần để lần sau né được ổ voi ổ gà trên đường.

    Thế là tui ngồi lại tự đánh giá coi bản thân thiếu gì thì mình cố đắp vô 1 chút. Học nhiều hơn một chút. Kết quả chưa tốt thì mình phấn đấu thêm để lần sau tốt hơn. Tui học cách nhìn ra và chấp nhận điểm yếu của chính mình. Tại tui cũng đâu phải siêu nhân gì. Được cái là tui bình tĩnh kệ xác mấy điểm í ẹ rồi bồi dưỡng mấy ưu thế của mình để che nhẹ đi mấy cái mình “cần bảo trì”. Vậy đó! Cứ cắm cúi làm, cắm cúi học, càng ngày tui càng vững vàng hơn trên con đường của mình. Mà tui cũng biết ơn lắm nha! Biết ơn vì những cái khó khăn nó đến đúng lúc và nó cho mình thời gian để mình tìm cách vượt qua. Biết ơn vì những lúc vậy cũng có mấy người ở bên lắng nghe tui, động viên tui để tui bớt nghĩ tiêu cực về bản thân. Chứ không chắc tui cũng làm bậy rồi…

    Giờ thì lâu lâu tui cũng hay : “ Ây da!!! Sao mình ngốc thế hả mình!! Có vậy cũng làm không xong nữa…“ mỗi lần tui làm gì không tốt, tui hay tự trách bản thân tui. Nói vậy để tui tự nghiêm khắc với mình 1 xíu. Không phải cái gì cũng xuề xòa rồi cho qua. Tại hơn ai hết tui mong tui hoàn thiện hơn trong tương lai và khiến cho ba mẹ tui an tâm về tui. Mặc dù tui cũng ít khi nào cho ba mẹ biết hết những khó khăn của mình. Cứ cắm cúi làm rồi đặt ra những mục tiêu mới trong tương lai thôi!

    Hình tui chụp đại ở Paris tại cả tuần rồi thời tiết như cái thời tiết vậy á! Nên là có nắng là phải chụp liền tayyy.

  • Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Tui có 1 người anh. Nói thân thì cũng không phải thân lắm, thân ai nấy lo thì đúng hơn. Cũng không phải dạng tỉ tê tâm sự gì cho cam. Chỉ là lâu lâu gặp nhau, hỏi han nhau, chủ yếu nói chuyện hợp cạ chắc tại cùng cung hoàng đạo.

    Ổng cũng khùng điên, thích bay nhảy giống tui nên là anh em gặp nhau lúc nào cũng hihi haha. Có một cái, từ lúc tui phát hiện thì tui thấy nên dành 1 sự ngưỡng mộ, 1 chút đánh giá cao về con người này hơn mặc dù ổng cũng lắm tật xấu lắm. Ừ thì đâu có ai trên đời là hoàn hảo. Đó là tui phát hiện là ông anh tui lúc nào ổng cũng dõi theo cho đến khi tui vào nhà rồi, hoặc bước vào trường, hoặc lên tàu điện ngầm rồi hoặc bất cứ kiểu nơi nào an toàn rồi thì ổng mới đi. Như kiểu cho an tâm. Mà với ai ổng cũng vậy nha. Có lần ổng chở tui với đứa em kia về nhà, thuận đường nên ổng chở nó về trước. Ổng cũng dừng xe lại nhìn nó mở cửa bước vào nhà rồi ổng mới nhấn chân ga. Tui chưa bao giờ hỏi ổng tại sao ổng làm vậy. Nhưng phải công nhận nó là 1 kiểu quan tâm vô hình, như một thói quen mà tui nghĩ là tốt. Không phải ai cũng làm được vậy đâu nha! Hổng phải nói xấu bồ cũ hay gì nhưng mấy ông bồ cũ tui hông phải lúc nào cũng làm được chuyện này.

    Tự nhiên thành ra giờ tui cũng lây cái cách hành xử này của ổng. Mà không chỉ với người quen đâu. Mắc cười lắm! Ví dụ như hôm nay tui đi làm. Có cô kia đang lo lắng vội vàng đi từ hướng ngược lại, hỏi tui hướng đi ra tàu đi Paris. Tui chỉ đường, nhưng không dẫn cô ra đường tàu được tại tui phải lên tàu của mình không thôi trễ giờ. Nhưng lúc đi lên đường tàu tui cũng ngó sang để chắc cô đi lên đúng đường. Kiểu vậy thì thấy an tâm hơn.

    Ừ… nói chung có kiểu cư xử như vậy trên đời.

    Tui có 1 ông anh khác. Ổng giỏi dã man. Học khỏe mà giờ ổng đi làm ngân hàng bận quá trời bận ít khi nào nói chuyện với nhau. Có 1 cái ổng làm tui đến ngại nhưng ổng hay chửi tui : mày bị khùng hả? chuyện bình thường mà mày làm quá! Số là ông này ổng rất ga lăng và để ý đến những người xung quanh. Mỗi lần đi chung mà ổng thấy tui xách túi, xách đồ gì nặng nặng là ổng sẽ biểu đưa cho ổng cầm giúp. Nhiều khi ngại quá tui nói : anh làm như em bị đau tay hay sao…, thì ổng gằn lại kiểu : ai lại để con gái xách nặng bao giờ. Kiểu vậy, hoặc đi đường thấy có mấy cô chú lớn tuổi xách đồ nặng quá ổng cũng lon ton đi tới hỏi giúp người ta. Ổng cũng hay nói tui là đừng có gồng quá rồi rước mệt vào thân. Cái gì mà tốn sức quá cần giúp thì cứ nói đừng cứ lầm lỳ làm. Riết mày như bà cụ non. Ừa, ổng hay làm tui phì cười nhờ mấy vụ này.

    Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Chơi với nhau nhiều thì tính tốt, tính xấu cũng lây cho nhau. Cái rồi tui cũng hơi hơi lây tính này của ổng. Tui đi chung với bạn mà thấy nó xách nhiều đồ thì cũng giật lấy để xách cho, bất kể nam nữ. Chứ để nó vác sấp mặt mà mình thong dong coi sao đặng.

    Ừ… nói chung có kiểu cư xử như vậy trên đời.

    Chuyện lặt vặt ở Pháp nhưng mà hình tui chụp ở Thụy Sỹ. Lục lọi mà không tìm ra tấm nào ưng ý. Vừa hay tấm này không thấy mặt tui 😅

  • Những lần lang thang lật giở từng trang giấy

    Những lần lang thang lật giở từng trang giấy

    23.30 12.06.2021

    Nếu là một đứa con Sài Gòn, ưa những hình ảnh hoài niệm của một Sài Gòn cũ pha lẫn với những thứ hiện đại với tầng tầng lớp lớp những nét văn hóa rất Sài thành, có lẽ bạn cũng như mình : không quên được hình ảnh những tiệm sách cũ với một cơ ngơi đồ sộ toàn là sách. Sách ngập tràn từ trong nhà đến những chiếc bàn ra ngoài lề đường. Những đầu sách có thể cổ lỗ sĩ tới mức nó còn có mặt trước khi bạn ra đời hay chỉ đơn thuần là một quyển sách đã được đọc qua và chủ nhân của nó không thể giữ lại nằm chễm chệ giữa “bè bạn” của nó. Bạn có thể tìm một quyển sách ưng ý sau một hồi lục tìm với mức giá phải chăng và vui vẻ rời đi.

    (more…)
  • Đứng núi này trông núi nọ với tâm thế nào để phát triển bản thân?

    Đứng núi này trông núi nọ với tâm thế nào để phát triển bản thân?

    Chuyện tự nhiên một ngày đẹp trời bạn chợt nhận ra mình rơi vào tình thế là bản thân hơi mất phương hướng, hơi lạc trôi, không biết mình cần gì, mình là ai và nhìn quanh thì thấy bạn bè đồng trang lứa ai cũng có một thành tựu dù lớn hay bé cho chính họ. Well, đó là những đợt sóng lăn tăn đầu tiên của việc bước vào thế giới người lớn thực tế và không phải lúc nào cũng màu hồng.

    (more…)
  • Ai rồi cũng phải lớn lên nhờ tình yêu…

    Ai rồi cũng phải lớn lên nhờ tình yêu…

    Lời nói chia tay trong một mối quan hệ luôn làm cho chúng ta lặn ngụp với những nỗi buồn không lời, dù ít dù nhiều. Rồi một khoảng thời gian nuôi dưỡng lại tâm hồn và phấn chấn tinh thần để bản thân sẵn sàng hơn cho một tình yêu mới hay là sự chọn lựa tạm thời đơn độc…

    (more…)
  • Ước mơ của bạn là gì khi trở thành người lớn?

    Ước mơ của bạn là gì khi trở thành người lớn?

    Đôi khi mình chợt nhớ về những nghĩ suy hồi còn nhỏ bé, cái tuổi mà mình không có quá nhiều âu lo. Đúng! Là cái tuổi mà giờ mình đang gấp đôi số tuổi lúc đó.

    Bạn có từng viết thư gửi bản thân trong tương lai chưa? hoặc một dạng như thế ?

    (more…)
  • Bất cứ đam mê nào cũng cần sự đầu tư

    Bất cứ đam mê nào cũng cần sự đầu tư

    Theo bạn, thế nào là đam mê? Có phải khi bản thân thích một thứ đến mức nó không thể vắng mặt trong cuộc sống thường nhật của bạn? Có phải bạn phải sống chết, chấp nhận hy sinh, đau khổ để có được một thứ thì được gọi là đam mê?

    Thực ra đam mê – passion là một từ có nghĩa hơi cực đoan được sử dụng nhiều đến mức ở thời điểm hiện tại, đa số mọi người đều nghĩ theo hướng tích cực: sống-là-phải-có-đam-mê.

    (more…)
  • Chuyện chuyển giao giữa những thời kỳ của tuổi trẻ

    Chuyện chuyển giao giữa những thời kỳ của tuổi trẻ

    25 tuổi bạn có gì? Bạn có mối bận tâm gì trong cuộc sống? Bạn có mong đợi gì cho bản thân tiếp theo?

    Mình có một tấm bằng tốt nghiệp đại học trong tay và bắt đầu tìm kiếm một hướng đi trong tương lai. Để có thể so sánh với lúc tốt nghiệp cấp 3 và vào đại học thì thực ra mình cảm thấy lạ lẫm hơn với nhiều mối bận tâm hơn.

    (more…)
  • Đi hiến máu và điều mình nhận ra

    Đi hiến máu và điều mình nhận ra

    Lần này là lần hiến máu thứ 4 của mình và vẫn hơi bỡ ngỡ bước vào nhà huyết học để cho máu. Cứ đều đặn 2-3 tháng một lần, mình đi hiến máu vì cơ thể đủ tiêu chuẩn. Vậy đi hiến máu có lợi gì không?

    Lưu ý : bài viết không có mục đích kêu gọi hay định hướng. Mọi quyết định cần được cân nhắc kỹ.

    (more…)
  • Mình học được gì khi đi du lịch một mình

    Mình học được gì khi đi du lịch một mình

    Một trong những sở thích của mình là đi du lịch. Việc đi đến một thành phố, một nơi chốn mà mình chưa biết đến làm mình thấy thú vị và khơi gợi trí tò mò cũng như tinh thần khám phá, xông pha. Sau khi đã đi nhiều nơi, mình chợt nhận ra rằng bản thân mình chưa đi du lịch một mình bao giờ. Dĩ nhiên nếu chúng ta không tính đến cuộc “du lịch dài hạn” ở Pháp của mình hiện tại.

    Và mình đã quyết định nên thử một lần trong đời đi du lịch 1 mình – solo trip thay vì đi chung với bạn bè hay gia đình. Điều kiện tiên quyết đó là mình phải chọn được nơi thân thiện với với solo trip : một nơi không quá đông đúc và trên hết là đủ an toàn.

    (more…)