Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

Tui có 1 người anh. Nói thân thì cũng không phải thân lắm, thân ai nấy lo thì đúng hơn. Cũng không phải dạng tỉ tê tâm sự gì cho cam. Chỉ là lâu lâu gặp nhau, hỏi han nhau, chủ yếu nói chuyện hợp cạ chắc tại cùng cung hoàng đạo.

Ổng cũng khùng điên, thích bay nhảy giống tui nên là anh em gặp nhau lúc nào cũng hihi haha. Có một cái, từ lúc tui phát hiện thì tui thấy nên dành 1 sự ngưỡng mộ, 1 chút đánh giá cao về con người này hơn mặc dù ổng cũng lắm tật xấu lắm. Ừ thì đâu có ai trên đời là hoàn hảo. Đó là tui phát hiện là ông anh tui lúc nào ổng cũng dõi theo cho đến khi tui vào nhà rồi, hoặc bước vào trường, hoặc lên tàu điện ngầm rồi hoặc bất cứ kiểu nơi nào an toàn rồi thì ổng mới đi. Như kiểu cho an tâm. Mà với ai ổng cũng vậy nha. Có lần ổng chở tui với đứa em kia về nhà, thuận đường nên ổng chở nó về trước. Ổng cũng dừng xe lại nhìn nó mở cửa bước vào nhà rồi ổng mới nhấn chân ga. Tui chưa bao giờ hỏi ổng tại sao ổng làm vậy. Nhưng phải công nhận nó là 1 kiểu quan tâm vô hình, như một thói quen mà tui nghĩ là tốt. Không phải ai cũng làm được vậy đâu nha! Hổng phải nói xấu bồ cũ hay gì nhưng mấy ông bồ cũ tui hông phải lúc nào cũng làm được chuyện này.

Tự nhiên thành ra giờ tui cũng lây cái cách hành xử này của ổng. Mà không chỉ với người quen đâu. Mắc cười lắm! Ví dụ như hôm nay tui đi làm. Có cô kia đang lo lắng vội vàng đi từ hướng ngược lại, hỏi tui hướng đi ra tàu đi Paris. Tui chỉ đường, nhưng không dẫn cô ra đường tàu được tại tui phải lên tàu của mình không thôi trễ giờ. Nhưng lúc đi lên đường tàu tui cũng ngó sang để chắc cô đi lên đúng đường. Kiểu vậy thì thấy an tâm hơn.

Ừ… nói chung có kiểu cư xử như vậy trên đời.

Tui có 1 ông anh khác. Ổng giỏi dã man. Học khỏe mà giờ ổng đi làm ngân hàng bận quá trời bận ít khi nào nói chuyện với nhau. Có 1 cái ổng làm tui đến ngại nhưng ổng hay chửi tui : mày bị khùng hả? chuyện bình thường mà mày làm quá! Số là ông này ổng rất ga lăng và để ý đến những người xung quanh. Mỗi lần đi chung mà ổng thấy tui xách túi, xách đồ gì nặng nặng là ổng sẽ biểu đưa cho ổng cầm giúp. Nhiều khi ngại quá tui nói : anh làm như em bị đau tay hay sao…, thì ổng gằn lại kiểu : ai lại để con gái xách nặng bao giờ. Kiểu vậy, hoặc đi đường thấy có mấy cô chú lớn tuổi xách đồ nặng quá ổng cũng lon ton đi tới hỏi giúp người ta. Ổng cũng hay nói tui là đừng có gồng quá rồi rước mệt vào thân. Cái gì mà tốn sức quá cần giúp thì cứ nói đừng cứ lầm lỳ làm. Riết mày như bà cụ non. Ừa, ổng hay làm tui phì cười nhờ mấy vụ này.

Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Chơi với nhau nhiều thì tính tốt, tính xấu cũng lây cho nhau. Cái rồi tui cũng hơi hơi lây tính này của ổng. Tui đi chung với bạn mà thấy nó xách nhiều đồ thì cũng giật lấy để xách cho, bất kể nam nữ. Chứ để nó vác sấp mặt mà mình thong dong coi sao đặng.

Ừ… nói chung có kiểu cư xử như vậy trên đời.

Chuyện lặt vặt ở Pháp nhưng mà hình tui chụp ở Thụy Sỹ. Lục lọi mà không tìm ra tấm nào ưng ý. Vừa hay tấm này không thấy mặt tui 😅


Discover more from Nhirighthere

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Comments

Leave a comment

Discover more from Nhirighthere

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading