Có nhiều người hay nói tui là ủa sao dân song ngữ Anh mà chạy sang Pháp học như đúng rồi lại còn học Kiến trúc khó ơi là khó, rằng là thích nghi tốt, rằng là tiếng Pháp cũng rất gì và này nọ… rằng tui chọn được cái tui thích học, thích làm mà không có lăn tăn gì trong lòng… Mỗi lần vậy tui đều cười trừ và cảm ơn vì thật lòng tui cảm thấy không phải khi không mình nhận được lời khen. Với tui, học cái gì cũng khó, nên ngành nghề nào cũng đáng được trân quý. Tui thấy tui may mắn vì chọn được s-ớ-m cái mình muốn làm trong một chục năm tới. Hmmm… tui cũng không biết là tui có theo được nghề này cả đời không… Nếu bạn hỏi có bao giờ tui hoài nghi bản thân tui không? thì tui khẳng định luôn là CÓ! Có rất nhiều lần là đằng khác. Để kể cho nghe!
Hồi năm nhất, năm 2, lúc đó mới đi du học còn chân ướt chân ráo ở bên này. Lúc đó tui tưởng tui cứng lắm luôn (giờ nhìn lại thấy hồi đó mình xiêu vẹo, bấp bênh dã man… thì tại còn trẻ mà, còn con nít nữa). Cái rồi tui bị đường học nó đập cho tơi tả. Lần đầu tiên trong đời tui mất hết tự tin trong chuyện học hành. Tự nhiên tui không muốn nói chuyện với ai, ai hỏi tui cũng cáu bẳn không muốn trả lời. Kiểu cảm giác mình nhìn cái gì cũng ra màu xám xịt. Làm cái gì cũng không vui lên được. Tui tự trách cứ, mạt sát bản thân. Rồi tui tự hoài nghi rằng liệu mình chọn sai đường rồi chăng? Hay thôi đi về nhà với ba mẹ thôi chứ du học nổi gì nữa. Mà lúc đó lỡ quyết định về thật cũng không biết nói với phụ huynh ra sao?! Xong tui nghĩ hay mình đổi ngành, mình học cái khác? Một vòng luẩn quẩn vậy cả tháng trời… ăn uống thì qua loa, ngủ thì cố ngủ để đầu óc đỡ nghĩ ngợi lung tung. May cho tui là có 1 hôm, tui đánh 1 giấc dài kinh khủng (mà chưa bao giờ ngủ lại được như vậy luôn á), lúc tỉnh dậy tui tự nhủ chứ bỏ cuộc giữa chừng vậy không đẹp. Chơi vậy ai chơi, ít nhất phải thử lại lần nữa ác liệt hơn chứ! Động lực đâu hết rồi?
Tui học chấp nhận những thất bại của mình. Thì trên đời này ai cũng phải té sấp mặt vài lần để lần sau né được ổ voi ổ gà trên đường.
Thế là tui ngồi lại tự đánh giá coi bản thân thiếu gì thì mình cố đắp vô 1 chút. Học nhiều hơn một chút. Kết quả chưa tốt thì mình phấn đấu thêm để lần sau tốt hơn. Tui học cách nhìn ra và chấp nhận điểm yếu của chính mình. Tại tui cũng đâu phải siêu nhân gì. Được cái là tui bình tĩnh kệ xác mấy điểm í ẹ rồi bồi dưỡng mấy ưu thế của mình để che nhẹ đi mấy cái mình “cần bảo trì”. Vậy đó! Cứ cắm cúi làm, cắm cúi học, càng ngày tui càng vững vàng hơn trên con đường của mình. Mà tui cũng biết ơn lắm nha! Biết ơn vì những cái khó khăn nó đến đúng lúc và nó cho mình thời gian để mình tìm cách vượt qua. Biết ơn vì những lúc vậy cũng có mấy người ở bên lắng nghe tui, động viên tui để tui bớt nghĩ tiêu cực về bản thân. Chứ không chắc tui cũng làm bậy rồi…
Giờ thì lâu lâu tui cũng hay : “ Ây da!!! Sao mình ngốc thế hả mình!! Có vậy cũng làm không xong nữa…“ mỗi lần tui làm gì không tốt, tui hay tự trách bản thân tui. Nói vậy để tui tự nghiêm khắc với mình 1 xíu. Không phải cái gì cũng xuề xòa rồi cho qua. Tại hơn ai hết tui mong tui hoàn thiện hơn trong tương lai và khiến cho ba mẹ tui an tâm về tui. Mặc dù tui cũng ít khi nào cho ba mẹ biết hết những khó khăn của mình. Cứ cắm cúi làm rồi đặt ra những mục tiêu mới trong tương lai thôi!
Hình tui chụp đại ở Paris tại cả tuần rồi thời tiết như cái thời tiết vậy á! Nên là có nắng là phải chụp liền tayyy.


Leave a comment