Trong kiến trúc, vật liệu không chỉ đơn thuần là thành phần cấu tạo nên công trình mà còn là linh hồn, là tiếng nói thể hiện bản sắc và tinh thần của không gian. Việc lựa chọn vật liệu đóng vai trò then chốt, ảnh hưởng sâu sắc đến chất lượng, thẩm mỹ và sự bền vững của công trình. Hãy cùng khám phá những lý do chính giải thích tầm quan trọng của vật liệu trong thiết kế kiến trúc, dựa trên các yếu tố như thiết kế không gian, đô thị, điều kiện thổ nhưỡng, khí hậu và loại hình công trình.
It’s apple season here in France—honestly, they’re the only in really few fresh fruits around. So, I tried a new recipe: grilled pork with mustard and apples. The tangy mustard and sweet caramelized apples were such a great combo, and it reminded me of your comforting dishes, just with a French twist.
Cooking this made me think of you and how much I’ve learned from your love of food. Thanks for always inspiring me in the kitchen!
Tui bị hơi ngược ngạo với người ta. Theo kiểu là tui hay nhìn việc bới móc để tìm xem có gì đẹp đẽ không thay vì đi tìm chỗ để phê bình, mặc dù tui hiểu sức cuốn hút của drama haha. Cái gì càng nhiều kịch tính người ta càng xúm lại coi nhiều. Có 2 lý do chính : tui nghĩ việc cảm xúc mình được đưa lên cao hay dìm xuống thấp là do mình. Nên là nếu mình cứ để bản thân mơn trớn theo đà để chỉ trích không mà không biết cách ghi nhận những điểm hay ho thì tui thấy hơi uổng. Với một lý do nữa là tui thấy trên báo đài với lại xung quanh ai nấy cũng toàn đưa ra những vấn đề “nhức nhối”, “căng thẳng”, “đau đầu” thì thôi mình nạp đủ lượng tiêu cực rồi (dù chủ động hay bị động) thì mình hãy tự thân vận động đi tìm tí ánh nắng ấm áp cho mình. Mùa đông đã lạnh lẽo thì chứ, mà còn toàn nghe chuyện đáng chê trách chắc mặt mũi chảy dài cả thước luôn quá.
Nói vậy không có nghĩa là tui tránh tranh luận. Tui thích tranh luận theo hướng xây dựng nên nếu mình nhìn vấn đề bằng nhiều góc nhìn và tự phân tích được chỗ đúng, chỗ sai, chỗ tốt, chỗ chưa tốt thì mình vào thẳng việc luôn và không mất quá nhiều thời gian để tìm ra những cách giải quyết. Nói chung có chủ đề hay để bàn tán, chém gió cũng vui chứ bộ. Tui chỉ mong mỗi ngày mình học được cách để mở mang tầm nhìn và chắt lọc, học hỏi những điều thú vị mà mình chưa biết tới. Có một thứ tui học được cũng được một thời gian rồi : đó là sức nặng của lời nói nhiều khi nó còn mạnh hơn cả vũ lực. Nên là lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau thôi. Với tui thấy việc mình cân nhắc một việc với 3 vai khác nhau : vai bản thân, vai người đối diện và vai của người ở ngoài nhìn vào sẽ khiến mình bình tĩnh, tập trung hơn và bớt bị cảm xúc chi phối.
Hồi trước, tui hay nghĩ cái việc may mắn là cái gì đó kinh khủng lắm nha! Giống như là mình trúng giải độc đắc xổ số hay là mình nhận được món quà bất ngờ chẳng hạn. Nhưng thiệt ra bây giờ với tui mỗi ngày tui thấy tui đều may mắn.
Tui có một sức khỏe tốt và luôn cố gắng luyện tập để duy trì.
Tui có thể ăn những món ngon mà tui thích.
Tui có gia đình và bạn bè và thật may mắn vì họ luôn khỏe mạnh và vui vẻ.
Tui lâu lâu có thể đi du lịch đó đây ngắm cảnh đẹp, hít thở không khí trong lành.
Tui có thể ôm những người tui yêu quý vào lòng nè.
Tui có mấy cái cây xanh để chăm sóc, luôn có một vài cuốn sách hay để đọc.
Tui có trang blog này và một vài sản phẩm khác vẫn chăm chỉ làm việc để công bố cho mọi người nè
Ể! Tính ra vậy cũng nhiều chứ ha?! Từ hồi đại dịch tới giờ tui vẫn luôn tự nhắc nhớ mình rằng nếu có thể, hãy nên trân trọng những điều may mắn vốn có, tuy nhỏ xíu xiu, chính ra lại thành ra một rổ những thứ lấp lánh to bự. Còn bạn thì sao? Kể tui nghe những điều may mắn của bạn nha!
I just have to tell you about a dish I tried making recently—Grilled Butternut Squash with Creamy Coconut Sauce. It turned out so much better than I expected! The squash was perfectly caramelized, and the coconut sauce with corn, thyme, and crispy chorizo brought everything together beautifully. I can’t believe I pulled it off—it felt like a little celebration of flavors. You would’ve loved it, and I kept thinking about how much your cooking inspires me to try new things. Miss you and your kitchen magic every day!
Mấy bạn có nhớ hồi còn nhỏ xíu lúc học mẫu giáo tụi mình đứa nào cũng có sổ bé ngoan không? Mình sẽ được dán hoa hồng và cuối tuần là một cái hoa sen to đẹp để chứng tỏ cả tuần đều rất chăm chỉ, hoạt bát, ngoan ngoãn và lễ phép. Tui nghĩ hồi đó mấy cái nhỏ nhỏ tinh thần vậy mà tụi mình vui, tụi mình khoe để được khen. Cũng không phải là cái kẹo hay cái bánh gì nhưng lại làm những đứa bé thiệt là sướng vui trong lòng. Tự nhiên tui thấy chuyện viết journals, ghi chú công việc thường nhật (không hẳn là nhật ký) cũng từa tựa giống vậy. Vì căn bản càng lớn mấy thứ “nhỏ nhặt” đó mình lại hay quên mất đi.
Tui nghĩ tụi mình sẽ có những lúc vì quá bận bịu, vì bộ não phải tập trung vào nhiều thứ khác mà sẽ lãng quên mất nhiều điều trong ngày. 24 tiếng thì mình cũng chỉ ghi nhớ những hoạt động dài và đánh dấu một sự thay đổi nào đó. Chẳng hạn như bây giờ mấy bạn hỏi lại cuối tuần trước tui làm gì thì tui cũng không còn nhớ rõ nữa. Mà ngồi viết journals cũng có một sự thỏa mãn nhỏ nhỏ khi ngày qua ngày, tui cảm giác được mình đã tích trữ thêm điều hay nào ở bản thân, hay đã trì trệ việc gì, cảm thấy điều gì không hay lắm và cần được sửa đổi hoặc tìm một cách tiếp cận khác.
Có bao giờ mấy bạn thưởng một món quà tinh thần cho bản thân như là : mua một món tráng miệng ngon, một cuốn sách hay hoặc là đi xem phim chiếu rạp để thưởng thức những thước phim đẹp mãn nhãn, kịch bản hay… một món quà tương xứng với công sức làm việc, học tập chăm chỉ của mình chẳng hạn. Hồi trước tui không biết làm việc như vậy cho lắm. Cho đến gần đây tui mới hiểu sự quan trọng của những món quà tinh thần cho chính mình chứ không phải là một ai khác. Tui thấy sướng nhất là khi nấu cho mình một bữa ăn đủ chất, phong phú mà quan trọng là phải ngon. Người xưa nói đúng, có thực mới vực được đạo. Tui phải ăn tui mới thấy sướng, mới có năng lượng làm mấy việc từ lớn lao đến “tầm xàm” nhất.
Nhờ viết mấy dòng journals, tui cũng có dịp tự soi xét lại bản thân. Không phải để xét nét hay để tự cao gì tại tui thấy tui cũng khùng điên, cũng có mấy lúc get high, mấy lúc ngổn ngang, bồn chồn, mấy lúc chạm đáy nỗi sầu mà cũng có lúc hí ha hí hửng. Chỉ là tui cảm thấy biết ơn vì mình của năm nay đã tốt hơn năm ngoái thêm một chút xíu, khỏe khoắn và năng lượng và còn ngây ngô để còn làm mới và cải thiện bản thân. Và cảm ơn vì mình không hoàn hảo.
Tui cũng cảm ơn mấy bạn đã vẫn luôn theo dõi và ủng hộ tui với những nội dung tui viết, tui làm. Dù nó vẫn mắc nhiều lỗi nè, dù tui cũng không thể nào theo kịp thời đại để đăng đàn thường xuyên, mà mấy bạn vẫn ở đây với tui. Ngồi xuống nghe tui trình bày qua mấy dòng văn viết lách có lúc chắp vá, có lúc nhảy chủ đề không lý do gì.
Chúc bạn và tui luôn tìm thấy những bông hoa “bé ngoan” mỗi ngày cho dù tụi mình hông còn bé mấy nữa hen! Và chúc bạn có thiệt nhiều buổi bình minh bừng sáng và những buổi hoàng hôn đẹp thiệt đẹp như hoàng hôn tháng 11 chỗ tui ở
Do you remember how much I used to hate bitter melon when I was little? I would always complain about its taste and try to sneak it onto someone else’s plate. I couldn’t understand why you kept making dishes with it, saying it was good for me. Back then, “bitter” was the last thing I wanted on my plate. But now, I find myself craving that bitter-sweet flavor. There’s something so comforting and grounding about it. Your khổ qua xào trứng with that touch of spice and savory richness from the fish sauce has become one of my favorite dishes. It’s funny how tastes change with time, isn’t it? Thank you for teaching me to appreciate it—I finally get it now. Miss you and your cooking so much! Love,
I just wanted to tell you how much I miss your cooking, especially the quick and comforting dishes you always made for me. I’ve been thinking about your cà tím nướng mỡ hành—it’s such a signature of yours! The smoky eggplant, the rich scallion oil, and that perfect tangy, garlicky dipping sauce… I can still taste it. You made it look so easy and fast, yet it was always so full of flavor. I’ve started making it for my dinner routine now, and while it’s not quite your version, it brings me comfort every time. It feels like a little piece of home, even on my busiest days. Missing you and your kitchen magic,
Thank you so much for all your cooking tips! You always told me that the best way to learn is to really observe in the kitchen, and you were so right. I made Bún mắm nêm cá nướng the other day, and it turned out so delicious! But of course, it’s still not quite at your level—there’s always that special touch you have. 😋 Can’t wait to pick up even more tips from you next time! Love you lots.
I’ve been missing you so much lately, especially those times we used to sit down together and enjoy a bowl of bánh canh chả cá. The craving hit me hard, so I decided to try making it myself. It didn’t turn out as delicious as yours, of course (I’m definitely missing that special touch you add!), but it helped fill that homesick feeling just a little bit. I can’t wait for the day we can cook and eat together again. Until then, I’ll keep practicing and thinking of you with every bite!
Cũng lâu rồi mình chưa viết gì về một vài truyền thống, văn hóa Pháp mà mình góp nhặt được sau nhiều năm ở đây. Có những dịp lễ hoặc cuối tuần đặc biệt trong năm. Không phải vì người ta trang hoàng nhà cửa cho sang trọng, chỉ đơn giản là những dịp để làm những món ăn đặc biệt. Hay mua tặng mọi người hoặc chính mình một cành hoa. Vậy mới thấy, văn hóa Pháp khá nâng niu những khoảnh khắc trong cuộc sống. Và tháng Giêng ở Pháp có hoa mimosa vàng rực và chiếc bánh galette des rois ai cũng mê.