Chiếc phao cứu cánh

4–5 minutes

read

Mấy bạn có đồng ý với tui đôi khi đi làm, mặc dù mình đã được làm nghề mình thích rồi mà lắm lúc mình cũng không thể nào kiểm soát được hoàn toàn và rơi vào trường hợp “quằn quại” hông? Quằn quại vì đồng nghiệp, vì những chuyện delay đổ dồn vào chính mình và như một thác nước cuồn cuộn dội xuống…Tui đang bị trường hợp đó. Mà mỗi khi như vậy tui càng vùi đầu vào công việc nhiều hơn, càng tập trung hơn để hoàn thành tốt hơn mỗi ngày. Tui nghĩ mọi cuộc đua trên đời này cuối cùng thì vẫn là cuộc đua với chính mình mà thôi! Đó mới là cuộc đua quan trọng nhất. Đua sao để mình chạy khỏe hơn mỗi ngày, đua sao để học cách vấp ngã, đứng lên và học cách giữ năng lượng, cũng như tự cảnh giác để giữ giá trị của bản thân.

Thứ sáu rồi tui có đi ăn tối với bạn cấp 3 của tui. Mắc cười lắm, 2 đứa học chung lớp 3 năm cấp 3 mà ít khi nào nói chuyện với nhau vì chơi ở 2 nhóm khác nhau. Bởi tui nói mình đâu có bao giờ biết được tương lai sẽ dẫn mình đi đâu đâu, mà vậy nó mới thú vị! Gặp nhau hỏi thăm chuyện công việc, chuyện đời sống và cùng nhau ôn lại mấy chuyện cỏn con hồi còn thiếu niên mà thấy sự ngây thơ, trẻ con của những đứa trẻ mới lớn và tập lớn. Mà cũng chắc tại tháng này là tháng 11 hông ta? Chuyện từ ở trường đến chuyện những nhân vật đồng trang lứa giờ đang ở đâu, làm gì, sống có ổn không. Lứa tuổi của tụi tui là lứa tuổi sướng thì hẳn sướng nhưng đại đa số đều phải vấp váp, trầy trật đôi chỗ mới có thể lướt đi như bây giờ. Nên tui thấy trân trọng mấy lần thất bại vậy để hiểu những bài học không phải nhà trường nào cũng dạy.

Cái con đường tui đi nó vốn chông gai từ đầu. Tại thích chọn chuyện khó mới làm, nếu được bày ra sẵn tui hay chê dễ lắm haha. Tư tưởng không ngại khó chắc tại nhờ ba tui lúc nào cũng nhắc nhớ rằng : chuyện khó nó chỉ có thể lớn hơn chứ không nhỏ đi, hãy bình tĩnh và kiên nhẫn vượt qua chứ đừng từ bỏ. Nhưng thiệt là lắm lúc tui muốn bỏ hết, tui muốn nghỉ hết để chạy ùa về với ba mẹ. Vì nhiều khi nó lấn lướt và dìm luôn năng lượng của mình xuống. Tui chỉ để ý mỗi lần tui sắp bị tiêu cực là tui buông luôn đi làm chuyện khác : đi ăn, đi ngủ, đi giải trí, đi nghe nhạc… để được truyền lại năng lượng tích cực. Nó như cuộc chiến giữa màu trắng với màu đen á. Tui nghĩ chỉ đơn thuần mình lắng nghe bản thân nhiều hơn, vừa yêu thương mà cũng phải vừa nghiêm khắc với nó. Tưởng dễ mà cũng hông dễ đâu nha!

Cứ đi thì sẽ tới! Tui luôn nghĩ giống vậy! Tui không nghĩ có một thử thách nào dễ ăn hết trơn. Và vì nó thách thức mình nên càng lỳ đòn càng tốt. Càng kiên nhẫn càng biết chờ đợi và rèn luyện thì núi nào cũng vượt qua được. Còn hổng được thì thôi cũng đâu có sao. Hông học được cái này cũng học được cái khác mà!

Sáng nay tui mới tỉnh giấc nồng đang ăn sáng uống cà phê thì lướt thấy tiết mục trình diễn trực tiếp MAMA của anh Rồng G-Dragon và cả tiết mục trình diễn nhóm của BIGBANG. Tự nhiên tui thấy rùng mình. Có nhiều cảm xúc vỡ òa trong tui thiệt sự. Nhưng cái cuối cùng tui thấy vẫn là sự thỏa mãn và cảm ơn vì những con người được xem là thần tượng hồi tui còn nhỏ xíu, từ những năm cấp 2, họ vẫn ở đó, vẫn tỏa sáng. Vậy hóa ra mình chờ đợi xứng đáng và chính họ cũng hạnh phúc vì sự trở lại với toàn bộ năng lượng và sự sẵn sàng tuyệt đối.

Tui chỉ nghĩ đơn giản ai cũng cần có những thứ để xoa dịu tâm hồn. Có thể thông qua âm nhạc, một món ăn mình thích ăn, một thanh chocolat hay một bó hoa, hoặc một cái ôm từ ba mẹ chẳng hạn. Tui cũng có những chiếc “phao” cứu cánh đó. Và tui luôn nghĩ nó hiện diện đúng lúc mình cần. Như hồi đầu tui viết tui đang căng thẳng trong công việc nè. Rằng sức nặng về mặt nội tâm đang hơi đè nén thì may thay thần tượng đời đầu ra nhạc mới. Cái tự nhiên tui tận dụng nghe luôn một loạt những giai điệu ghi tạc lòng dạ như vậy. Chẳng phải là một liều thuốc xoa dịu hay sao?


Discover more from Nhirighthere

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a comment

Discover more from Nhirighthere

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading