Di sản kiến trúc và những điểm mù (P.2)

5–8 minutes

read

Sự lưu luyến sau khi rời La Piscine – bảo tàng công nghiệp là một cảm xúc lạ cũng không thể miêu tả bằng từ ngữ. Một cảm giác lưu luyến không chỉ vì vẻ đẹp của một hồ bơi công cộng cũ được hồi sinh thành bảo tàng, mà vì nó khiến ta bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về số phận của các công trình kiến trúc khi phủ trên mình màu thời gian. Có những nơi bị phá bỏ trước khi kịp được hiểu hết giá trị. Có những nơi may mắn hơn, được cứu sống đúng lúc. Và cũng có những công trình từng đi qua tận cùng của hoang tàn rồi mới được nhìn lại bằng một ánh mắt khác. 

Villa Cavrois chính là điểm đến từ đầu tôi đã muốn ghé thăm khi tìm hiểu về Lille và các vùng lân cận. Một tòa nhà nằm trong một khuôn viên riêng biệt. Một cảm giác lặng im trước khung cảnh yên bình ở Croix. Một kiểu yên tĩnh rất lạ khi con người nhận ra thời gian có thể tàn nhẫn với kiến trúc đến mức nào. Đồng thời cũng là một cách biểu hiện của việc khi điểm mù được khai phá, kiến trúc vẫn có thể được cứu sống từ hoang tàn.

Nằm ở Croix, gần Roubaix và Lille phía Bắc nước Pháp, Villa Cavrois được thiết kế bởi Robert Mallet-Stevens cho gia đình công nghiệp Cavrois vào 1929 và hoàn thành năm 1932, vỏn vẹn 3 năm cho một công trình hết sức đặc biệt như vậy. Đây được xem là một trong những biểu tượng quan trọng nhất của kiến trúc hiện đại Pháp thời kỳ đầu, nơi chủ nghĩa hiện đại không còn chỉ là lý thuyết mà bắt đầu bước vào đời sống thật sự. Nhưng điều khiến Villa Cavrois đặc biệt không chỉ nằm ở hình khối. Mà nằm ở cách công trình này được suy nghĩ như một “cỗ máy sống” hoàn chỉnh cho con người.

Robert Mallet-Stevens không thiết kế một căn villa theo kiểu phô trương giàu có truyền thống của giới tư sản châu Âu lúc bấy giờ. Ông tạo ra một không gian sống cực kỳ tiên phong cho thời đại của mình, nơi ánh sáng, tỷ lệ, công nghệ, thông gió, lưu thông và đời sống gia đình được tính toán như một tổng thể thống nhất. Từ hệ thống điện thoại nội bộ, hệ thống điều hòa không khí sơ khai, cho tới cách ánh sáng đi xuyên qua các hành lang dài phủ đá cẩm thạch vàng của phòng khách, cẩm thạch xanh của phòng ăn lớn… mọi thứ đều phản ánh rất rõ tinh thần của kiến trúc hiện đại quốc tế thời kỳ đầu. Công trình mang ngôn ngữ gần với Bauhaus, trường phái kiến trúc hiện đại Đức đề cao công năng và sự tối giản, nhưng đồng thời vẫn giữ được một cảm giác rất Pháp, rất mềm mại và rất tinh tế trong cách xử lý vật liệu và không gian.

Nhìn Villa Cavrois hôm nay rất khó tưởng tượng rằng đã có một thời gian dài công trình này gần như chết hẳn. Trong thế chiến bị chiếm đóng bởi Đức Quốc xã. Sau Thế chiến thứ hai, gia đình Cavrois rời đi. Công trình bị chia nhỏ công năng, bị bỏ hoang, bị phá hoại, bị tháo mất nội thất, cửa kính, gỗ quý và hàng loạt chi tiết nguyên bản. Có thời điểm người ta thậm chí còn đề xuất phá bỏ hoàn toàn khu villa này để xây dựng dự án khác. Và đó có lẽ là một ví dụ rất rõ cho “điểm mù” trong kiến trúc.

Rất nhiều khi, con người không nhận ra giá trị của di sản khi nó vẫn còn hiện diện mỗi ngày trước mắt mình. Một công trình càng quen thuộc, càng dễ bị xem là cũ kỹ, lỗi thời hay chiếm đất. Giá trị kinh tế hiện hữu trước mắt luôn dễ nhìn thấy hơn giá trị ký ức và văn hóa vốn cần thời gian để cảm nhận. Cho tới khi nó gần biến mất, người ta mới bắt đầu nhận ra mình sắp mất điều gì.

May mắn thay, Villa Cavrois cuối cùng được nhà nước Pháp xếp hạng di tích lịch sử và bắt đầu công cuộc phục hồi kéo dài nhiều năm dưới sự quản lý của Trung tâm Di tích Quốc gia Pháp. Quá trình phục hồi này gần như là một cuộc khảo cổ kiến trúc thực thụ. Người ta phải lần lại từng bản vẽ gốc, từng loại vật liệu, từng sắc độ màu sơn, từng chi tiết kim loại để tái tạo lại tinh thần nguyên bản của công trình. Điều thú vị là quá trình hồi sinh Villa Cavrois không cố biến nó thành một công trình mới tinh. Người ta chấp nhận rằng công trình đã đi qua thời gian, chiến tranh và mất mát. Và chính việc giữ lại cảm giác ấy khiến nơi này trở nên xúc động hơn rất nhiều. Có những vết tích không cần phải che đi hoàn toàn. Vì đôi khi, di sản đẹp nhất không nằm ở sự hoàn hảo. Mà nằm ở khả năng tiếp tục tồn tại sau đổ vỡ.

Ngày nay, Villa Cavrois trở thành một trong những điểm tham quan kiến trúc được yêu thích nhất miền Bắc nước Pháp. Không chỉ với khách du lịch phổ thông, mà đặc biệt với sinh viên, kiến trúc sư và những người làm nghề. Người ta đến đây để nhìn một công trình hiện đại chủ nghĩa, nhưng cũng để học cách một di sản có thể được cứu sống như thế nào. Và có lẽ điều đáng quý nhất nằm ở chỗ đó.

Di sản kiến trúc chưa bao giờ chỉ là chuyện giữ lại một cái nhà cũ. Nó là việc giữ lại khả năng đối thoại giữa quá khứ và hiện tại. Là việc chấp nhận rằng thành phố không thể chỉ được xây bằng những thứ mới tinh và hoàn hảo. Vì một đô thị mất ký ức cũng giống như một con người mất trí nhớ. Vẫn tồn tại đó, nhưng rất khó biết mình là ai.

Có một điều rất đẹp ở Villa Cavrois mà hình ảnh không truyền tải hết được. Đó là ánh sáng. Ánh sáng đi rất chậm trên những bức tường đá cẩm thạch vàng nhạt. Những hành lang dài khiến bước chân tự nhiên cũng chậm lại. Những khung cửa thép đen mảnh tới mức gần như tan vào không gian. Mọi thứ khiến con người bắt đầu chú ý nhiều hơn tới sự hiện diện của vật chất, âm thanh và thời gian. Và có lẽ đó cũng là điều mà rất nhiều đô thị hôm nay đang thiếu. Không phải thiếu công trình đẹp. Mà thiếu những không gian đủ chiều sâu để con người chậm lại và cảm nhận.

Trong thời đại mà mọi thứ đều có thể bị thay thế rất nhanh, Villa Cavrois giống như một lời nhắc rất dịu dàng và tinh khôi rằng có những giá trị nếu đã mất đi rồi, sẽ không bao giờ làm lại giống hệt được nữa. Và đôi khi, điều nguy hiểm nhất với di sản không phải là sự phá hủy. Mà là khoảnh khắc con người ngừng nhìn thấy giá trị của nó khi nó vẫn còn đang tồn tại.


Discover more from Nhirighthere

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a comment

Discover more from Nhirighthere

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading