Đoạn trích cuối năm 2024

3–4 minutes

read

Tụi mình đang ở tháng cuối cùng của năm 2024. Chỉ còn mấy mươi ngày, 4 tuần lẻ mấy nữa thôi là tui và mấy bạn chào tạm biệt năm cũ để bước sang năm 2025. Trong một tháng 12 này thôi sẽ có kha khá chuyện khác nhau xảy ra với tui. Đối với tui nó như một cột mốc đặc biệt hơn một chút để kết năm – 365 ngày nỗ lực dù có lúc muốn ôm gối nằm nhà thôi vì ngoài kia phong ba bão táp ghê!

Tui đã bắt đầu việc đăng những trích đoạn trong tác phẩm văn thơ mỗi ngày mà tui muốn gửi đến mọi người. Tui làm thuần vì tui thích văn thơ từ nhỏ giờ. Không phải tự nhiên mà hồi xưa học cấp 3 chọn ban D đâu. Và cũng với nhiều lý do khác như là : muốn trau dồi lại tiếng Việt một cách tao nhã hơn. Vì ngôn ngữ văn học cũng là một phần làm tinh thần mình phong phú hơn nè, vì muốn giới thiệu văn thơ đến với mọi người nhiều hơn, tui tin có nhiều đoạn thơ chỉ cần nhắc nhớ mấy bạn một câu đầu thì tụi mình làu làu cả một đoạn thơ nè, và vì nếu tui dịch, mỗi thứ một chút thôi, thì ai quan tâm đến văn hóa Việt, họ cũng có thể hiểu nhiều hơn. Nên nếu bạn cũng giống tui, thì hãy cùng tui chia sẻ nó nhiều hơn. Với sức mạnh số đông, rồi nhanh chóng sẽ có thêm nhiều người yêu quý văn chương và đặc biệt là văn học Việt Nam.

Cuối năm nay muốn hay không tui cũng phải “sỉ” một phen. Haha. Số là tui được người ta đồng ý để tui làm triển lãm chung với nhiều nghệ sĩ khác ở một nơi có mơ tui cũng hông dám mơ tại trời ơi nó quá xa vời. Vậy mà tui cũng đủ gan để nộp, đủ gan mở mail lên đọc và không tin vào mắt mình. Chuyện cách đây 6 tháng rồi. Hồi lúc đầu tui còn lưỡng lự, vừa không tin vừa không đủ tự tin để nhận lời. Tui kể với một đứa bạn Pháp mà tui khá thân. Nó bảo tui : “Nhận lời ngay đi còn chần chừ gì, mình cũng có mất gì đâu. Nếu thực sự không phù hợp thì người ta đã không nhận lời mình.” Nó tìm mọi cách để hỏi tui để cổ vũ tui gửi mail đồng thuận. Haha công nhận tui có đứa bạn quá xá quà xa. Vậy là sau một tuần cân nhắc và tui nhận lời. Triển lãm diễn ra trong 3 tuần nữa ở một phòng tranh tại New York. Công nhận sống hơn qua hai thập kỷ mà với tất cả những thứ mới mẻ tui đều cảm giác vừa phấn khích vừa run rẩy ghê. Mà cũng lâu rồi tui không có cảm giác này.

Tui tự nhận tui cũng là một đứa lâu lâu hay độc thoại. Như kiểu mình tự nhìn xem mình làm gì đúng, là gì sai và cố gắng sửa chữa nếu được. Có bao giờ mấy bạn ngồi xuống một lần hỏi xem là động lực chinh phục những mục tiêu là vì đều gì không? Như tui thì tui có nhiều niềm động lực từ gia đình, dù tui biết bản thân còn nhiều điều thiếu sót và cũng không ít lần tui tự trách mình sao còn giới hạn về khả năng quá, sao vẫn chưa làm được nhiều điều hơn. Uhm tui nghĩ trong mỗi chúng ta đều có tham vọng. Tham vọng của tui chỉ là có thể chăm sóc thật tốt cho những người tui thương yêu, trong đó cũng có tui. Tấm thân nhỏ bé này cũng phải khỏe mạnh mới lao ra ngoài kia lướt sóng được chứ ha!


Discover more from Nhirighthere

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a comment

Discover more from Nhirighthere

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading