Tag: mấy chuyện vụn vặt

  • Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Nếu mấy bạn hông để ý lắm hoặc chưa biết thì bên châu Âu vừa đổi múi giờ. Tức là cứ vào tầm cuối tháng 3 thì sẽ chuyển sang múi giờ mùa hè. Tức là hiện tại chênh lệch giờ giấc với Việt Nam chỉ còn 5 tiếng thay vì 6 tiếng đồng hồ như hồi mùa đông.

    Sau khoảng gần 9 năm ở Pháp, tui tưởng là tui quen với chuyện đổi múi giờ rồi. Kiểu như cứ mỗi năm tới tháng 10 thì được ngủ thêm một tiếng vào cái ngày đổi giờ cuối tuần, và tháng 3 thì buồn hơn tại ngủ quá ngủ mà sáng hôm sau vẫn bị hụt hẫng vì mất đi một giờ ngủ ngon. Thiệt ra là tui vẫn trằn trọc mấy tuần sau khi đổi múi giờ tại vì đang quen với việc dậy đi làm (hồi xưa là đi học) là trời đã sáng lên, không còn xám xịt-lạnh lẽo-giá buốt-đông về nữa. Rồi tự nhiên lúc đổi múi giờ thì đâu lại vào đấy, dậy sớm là trời vẫn tối thui. Cái thành ra hụt hẫng nhẹ! Tui phải thú thật là lúc đổi múi giờ mùa đông đứa nào cũng vui. Ủa thì… tự nhiên được ngủ thêm một tiếng sao không vui cho được? Nhất là mấy đứa bình thường đã cú đêm làm đồ án như tui. Được ngủ là một diễm phúc luôn á! Chẹp thiệt ra là bình thường cái ngày đổi múi giờ là ngày để nhậu hoặc chơi board game thâu đêm. 9 lần đổi múi giờ thì hơn phân nửa là tui chơi hoặc tui nhậu với hội bạn rồi. Haha

    Tui than xíu hoy tại vì mấy ngày nay không ngủ được cả giấc… cứ chập chờn cả đêm. Cũng không cần chuông báo thức tại tui đã tự bò dậy sớm hơn. Haha hy vọng là mấy tuần nữa sẽ đỡ. Mà năm nay ở châu Âu thời tiết cũng hơi dã man. Cuối tháng 3 đầu tháng 4 mà tuyết như kiểu lập đông vậy. Đúng là: tháng tư là lời nói dối của ông trời mà! Đó!! Cái tiết trời này làm tâm trạng tui tự nhiên tan chậm theo luôn!

    Rồi ai mượn tui đọc tin tức, ai mượn tui nghe báo đài nói đâu càng ngày tỉ lệ người bị trầm cảm và các bệnh về tâm lý càng cao, ở mọi lứa tuổi nhưng đáng báo động nhất là trẻ em và lứa tuổi vị thành niên. Tui bật ra tiếng thở dài… Tui có chị đồng nghiệp, lúc nào cũng như cái power bank truyền năng lượng cho mọi người. Chị lúc nào cũng vui tính và đùa nghịch để giảm stress trong công việc. Nhưng có mấy lần chị em tâm sự tui mới hiểu là ai cũng có những mối bận tâm riêng. Chị đang phải cùng con trai trải qua một thử thách lớn đó là đi chữa trị tâm lý vì thằng bé bị Tic. Lần đầu tiên tui thấy có những lúc chị trầm đi. Nhưng rồi chính chị nói với tui : “chị phải vực lại tinh thần vì chị biết con chị đang cần chị hơn ai hết. Nếu chị là chỗ dựa vững chắc, thằng bé chắc chắn sẽ cải thiện. Chị cũng chỉ là người mẹ đang học cách trở nên hoàn hảo hơn mỗi ngày. “

    Có cái này tui muốn chia sẻ là hồi nhỏ (hơn bây giờ), một trong những thứ nhạc tui nghe là nhạc của Linkin Park. Haha. Đừng hỏi tui lý do. Tui nghe nhạc mà giai điệu với 1 phần lời bài hát in vào não từ ngay lần đầu là tui mê thôi à. Nếu bạn cũng là một fan của Linkin Park thì chắc là các bạn không thể quên được chuyện cách đây gần 5 năm. Tui nhớ đó là một đêm khá hanh nóng ở Pháp vì vào mùa hè rồi mà. Nên tui cũng mở cửa sổ cho thoáng phòng. Tui ngồi chill đọc sách rồi lướt tin tức như thường lệ. Cái khoảnh khắc tui đọc tới tin của Chester Bennington thì tầm vài phút sau ngoài cửa sổ tui nghe vọng vô một âm thanh quen thuộc từ nhà đối diện – In the end. Tui cũng đi ra cửa sổ ngó qua và có 1-2 cái cửa sổ khác cũng mở tung và đứng nghe trên cùng cái cung đường đó. Bất giác đầu tui trống rỗng luôn! À mà mới sinh nhật Chester hồi cuối tháng 3 hay sao nè? Bữa tui thấy Cổ Động có lên bài.

    Tui nghĩ tâm lý tuổi nào cũng có những thương tổn mà hầu hết đều bị đánh giá thấp. Ngay cả bản thân người đó cũng không chắc là họ đang bị ảnh hưởng tâm lý. Nó vốn không rõ ràng cho đến khi tích tụ nhiều quá mức. Đến lúc nó bung ra mà nhìn thấy được thì quá muộn, đôi khi dẫn đến cái lựa chọn rất buồn, vì phải nói lời biệt ly. Hồi trước lúc còn tuổi teen cũng có lắm lúc tui không hiểu mình, cũng có mấy lần tui dồn nén quá trời mà nghĩ tới cái gì cũng toàn một màu đen sì. Bạn bè xung quanh (tui nghĩ thôi nha) cũng có lắm đứa như vậy, hoặc là nó kể ra, hoặc là nó giấu trong lòng. Nhưng được cái hồi trước chưa có nhiều mấy cái mạng xã hội này kia, mà tụi tui hay nấu cháo điện thoại. Có mấy bữa nói chuyện tới 3-4 giờ sáng mà thề là giờ không thể nào nhớ trong suốt 4-5 tiếng đồng hồ nói cái khỉ gì. Nhưng tui tin nhờ những cuộc điện thoại đó, những cái “thùng rác” thay nhau ca trực để xả bớt những khúc mắt tuổi dậy thì. Thậm chí không đưa ra lời khuyên gì gọi là hay ho. Nhưng chắc chắn không có những lời dèm pha. Nhờ vậy mà tụi tui cùng nhau đi qua những năm tháng ấy. Giờ đứa nào cũng trưởng thành hơn chút. Mức độ chịu đựng cũng cao hơn nhiều chút.

    Thôi nói đến đây thôi! Hôm nay hơi buồn sau mấy ngày đọc tin tức về em. Mà hôm nay Bigbang ra nhạc cái thành ra lòng tui man mác luôn. Viết nữa lại dở…

    Hình tui chụp ở SG về đêm nè! Cũng lâu rồi! Tại lâu rồi chưa được về. Tự nhiên nhớ SG dã man!

  • Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Có nhiều người hay nói tui là ủa sao dân song ngữ Anh mà chạy sang Pháp học như đúng rồi lại còn học Kiến trúc khó ơi là khó, rằng là thích nghi tốt, rằng là tiếng Pháp cũng rất gì và này nọ… rằng tui chọn được cái tui thích học, thích làm mà không có lăn tăn gì trong lòng… Mỗi lần vậy tui đều cười trừ và cảm ơn vì thật lòng tui cảm thấy không phải khi không mình nhận được lời khen. Với tui, học cái gì cũng khó, nên ngành nghề nào cũng đáng được trân quý. Tui thấy tui may mắn vì chọn được s-ớ-m cái mình muốn làm trong một chục năm tới. Hmmm… tui cũng không biết là tui có theo được nghề này cả đời không… Nếu bạn hỏi có bao giờ tui hoài nghi bản thân tui không? thì tui khẳng định luôn là CÓ! Có rất nhiều lần là đằng khác. Để kể cho nghe!

    Hồi năm nhất, năm 2, lúc đó mới đi du học còn chân ướt chân ráo ở bên này. Lúc đó tui tưởng tui cứng lắm luôn (giờ nhìn lại thấy hồi đó mình xiêu vẹo, bấp bênh dã man… thì tại còn trẻ mà, còn con nít nữa). Cái rồi tui bị đường học nó đập cho tơi tả. Lần đầu tiên trong đời tui mất hết tự tin trong chuyện học hành. Tự nhiên tui không muốn nói chuyện với ai, ai hỏi tui cũng cáu bẳn không muốn trả lời. Kiểu cảm giác mình nhìn cái gì cũng ra màu xám xịt. Làm cái gì cũng không vui lên được. Tui tự trách cứ, mạt sát bản thân. Rồi tui tự hoài nghi rằng liệu mình chọn sai đường rồi chăng? Hay thôi đi về nhà với ba mẹ thôi chứ du học nổi gì nữa. Mà lúc đó lỡ quyết định về thật cũng không biết nói với phụ huynh ra sao?! Xong tui nghĩ hay mình đổi ngành, mình học cái khác? Một vòng luẩn quẩn vậy cả tháng trời… ăn uống thì qua loa, ngủ thì cố ngủ để đầu óc đỡ nghĩ ngợi lung tung. May cho tui là có 1 hôm, tui đánh 1 giấc dài kinh khủng (mà chưa bao giờ ngủ lại được như vậy luôn á), lúc tỉnh dậy tui tự nhủ chứ bỏ cuộc giữa chừng vậy không đẹp. Chơi vậy ai chơi, ít nhất phải thử lại lần nữa ác liệt hơn chứ! Động lực đâu hết rồi?

    Tui học chấp nhận những thất bại của mình. Thì trên đời này ai cũng phải té sấp mặt vài lần để lần sau né được ổ voi ổ gà trên đường.

    Thế là tui ngồi lại tự đánh giá coi bản thân thiếu gì thì mình cố đắp vô 1 chút. Học nhiều hơn một chút. Kết quả chưa tốt thì mình phấn đấu thêm để lần sau tốt hơn. Tui học cách nhìn ra và chấp nhận điểm yếu của chính mình. Tại tui cũng đâu phải siêu nhân gì. Được cái là tui bình tĩnh kệ xác mấy điểm í ẹ rồi bồi dưỡng mấy ưu thế của mình để che nhẹ đi mấy cái mình “cần bảo trì”. Vậy đó! Cứ cắm cúi làm, cắm cúi học, càng ngày tui càng vững vàng hơn trên con đường của mình. Mà tui cũng biết ơn lắm nha! Biết ơn vì những cái khó khăn nó đến đúng lúc và nó cho mình thời gian để mình tìm cách vượt qua. Biết ơn vì những lúc vậy cũng có mấy người ở bên lắng nghe tui, động viên tui để tui bớt nghĩ tiêu cực về bản thân. Chứ không chắc tui cũng làm bậy rồi…

    Giờ thì lâu lâu tui cũng hay : “ Ây da!!! Sao mình ngốc thế hả mình!! Có vậy cũng làm không xong nữa…“ mỗi lần tui làm gì không tốt, tui hay tự trách bản thân tui. Nói vậy để tui tự nghiêm khắc với mình 1 xíu. Không phải cái gì cũng xuề xòa rồi cho qua. Tại hơn ai hết tui mong tui hoàn thiện hơn trong tương lai và khiến cho ba mẹ tui an tâm về tui. Mặc dù tui cũng ít khi nào cho ba mẹ biết hết những khó khăn của mình. Cứ cắm cúi làm rồi đặt ra những mục tiêu mới trong tương lai thôi!

    Hình tui chụp đại ở Paris tại cả tuần rồi thời tiết như cái thời tiết vậy á! Nên là có nắng là phải chụp liền tayyy.

  • Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Tui có 1 người anh. Nói thân thì cũng không phải thân lắm, thân ai nấy lo thì đúng hơn. Cũng không phải dạng tỉ tê tâm sự gì cho cam. Chỉ là lâu lâu gặp nhau, hỏi han nhau, chủ yếu nói chuyện hợp cạ chắc tại cùng cung hoàng đạo.

    Ổng cũng khùng điên, thích bay nhảy giống tui nên là anh em gặp nhau lúc nào cũng hihi haha. Có một cái, từ lúc tui phát hiện thì tui thấy nên dành 1 sự ngưỡng mộ, 1 chút đánh giá cao về con người này hơn mặc dù ổng cũng lắm tật xấu lắm. Ừ thì đâu có ai trên đời là hoàn hảo. Đó là tui phát hiện là ông anh tui lúc nào ổng cũng dõi theo cho đến khi tui vào nhà rồi, hoặc bước vào trường, hoặc lên tàu điện ngầm rồi hoặc bất cứ kiểu nơi nào an toàn rồi thì ổng mới đi. Như kiểu cho an tâm. Mà với ai ổng cũng vậy nha. Có lần ổng chở tui với đứa em kia về nhà, thuận đường nên ổng chở nó về trước. Ổng cũng dừng xe lại nhìn nó mở cửa bước vào nhà rồi ổng mới nhấn chân ga. Tui chưa bao giờ hỏi ổng tại sao ổng làm vậy. Nhưng phải công nhận nó là 1 kiểu quan tâm vô hình, như một thói quen mà tui nghĩ là tốt. Không phải ai cũng làm được vậy đâu nha! Hổng phải nói xấu bồ cũ hay gì nhưng mấy ông bồ cũ tui hông phải lúc nào cũng làm được chuyện này.

    Tự nhiên thành ra giờ tui cũng lây cái cách hành xử này của ổng. Mà không chỉ với người quen đâu. Mắc cười lắm! Ví dụ như hôm nay tui đi làm. Có cô kia đang lo lắng vội vàng đi từ hướng ngược lại, hỏi tui hướng đi ra tàu đi Paris. Tui chỉ đường, nhưng không dẫn cô ra đường tàu được tại tui phải lên tàu của mình không thôi trễ giờ. Nhưng lúc đi lên đường tàu tui cũng ngó sang để chắc cô đi lên đúng đường. Kiểu vậy thì thấy an tâm hơn.

    Ừ… nói chung có kiểu cư xử như vậy trên đời.

    Tui có 1 ông anh khác. Ổng giỏi dã man. Học khỏe mà giờ ổng đi làm ngân hàng bận quá trời bận ít khi nào nói chuyện với nhau. Có 1 cái ổng làm tui đến ngại nhưng ổng hay chửi tui : mày bị khùng hả? chuyện bình thường mà mày làm quá! Số là ông này ổng rất ga lăng và để ý đến những người xung quanh. Mỗi lần đi chung mà ổng thấy tui xách túi, xách đồ gì nặng nặng là ổng sẽ biểu đưa cho ổng cầm giúp. Nhiều khi ngại quá tui nói : anh làm như em bị đau tay hay sao…, thì ổng gằn lại kiểu : ai lại để con gái xách nặng bao giờ. Kiểu vậy, hoặc đi đường thấy có mấy cô chú lớn tuổi xách đồ nặng quá ổng cũng lon ton đi tới hỏi giúp người ta. Ổng cũng hay nói tui là đừng có gồng quá rồi rước mệt vào thân. Cái gì mà tốn sức quá cần giúp thì cứ nói đừng cứ lầm lỳ làm. Riết mày như bà cụ non. Ừa, ổng hay làm tui phì cười nhờ mấy vụ này.

    Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Chơi với nhau nhiều thì tính tốt, tính xấu cũng lây cho nhau. Cái rồi tui cũng hơi hơi lây tính này của ổng. Tui đi chung với bạn mà thấy nó xách nhiều đồ thì cũng giật lấy để xách cho, bất kể nam nữ. Chứ để nó vác sấp mặt mà mình thong dong coi sao đặng.

    Ừ… nói chung có kiểu cư xử như vậy trên đời.

    Chuyện lặt vặt ở Pháp nhưng mà hình tui chụp ở Thụy Sỹ. Lục lọi mà không tìm ra tấm nào ưng ý. Vừa hay tấm này không thấy mặt tui 😅