Tag: tâm sự

  • Viết linh tinh chuyện cuối năm

    Viết linh tinh chuyện cuối năm

    Chính xác là tui có 15 phút để viết bài này. Hôm nay là một ngày làm việc khá cuồn cuộn sau tuần nghỉ lễ Giáng Sinh và đón chào năm mới. Một tuần hơi phè phỡn nên bữa nay đi làm lại có hơi sốc nhiệt xíu xìu xiu.

    Hông biết tại trời lạnh hay tại dạo này tui mê nhạc Jazz nữa. Chắc tại nghe chú Tuấn Ngọc hơi nhiều mấy bữa nay. Cộng thêm Giáng Sinh là phải nghe combo toàn bộ các bài hát của Michael Bubblé rồi Frank Sinatra cho đúng mùa. Cái thành ra còn dư âm haha.

    Qua năm mới 3-4 ngày rồi mà giờ mới kể chuyện đi chơi cuối năm. Sau mấy ngày ở nhà không đi đâu thì tui được đứa bạn đồng nghiệp rủ đi coi phim Wonka. Mới đầu thiệt tui quá làm biếng nên cứ ậm ừ hoài, may thay quyết định tròng áo quần vô đi ra đường hít thở không khí trong lành một chút. Tụi tui cũng hớn hở vô rạp xem phim mà hổng hay biết là phim dạng nhạc kịch. So ra thì phim Wonka gần nhất mà tui coi là Johnny Depp đóng mà cũng hơn chục năm rồi. Nhớ lại phim đó thì tui khá ấn tượng với vai diễn hơi quái và biến hóa đặc biệt của chú Depp. Còn lần này Wonka có nét dễ thương và hồn nhiên hơn nhiều. Rất hợp để cả nhà cùng ngồi xem phim cuối năm. Chuẩn một cuốn phim Giáng Sinh kiểu Mỹ

    Tụi tui mãi bàn luận chuyện phim rồi dẫn lối thế nào tạt ngang qua trước khu Bowling. Tự nhiên hai đứa nhìn nhau cười khà khà rồi bước vô đặt ván làm mấy đường. Chục năm trước tui có chơi bowling đúng 1 lần hồi chưa đi du học. Thời cấp 2, cấp 3 của tui môn này ở Sài Gòn hot lắm. Chung với sàn trượt băng. Tui nghĩ hồi đó có hội họp bạn bè thì hoặc là đi cái này, hai là đi karaoke thôi chứ không có trốn đi đâu được hết trơn. Thoắt cái giờ mới cầm lại trái banh để ném. Có biết chơi gì đâu. Tui ném trái banh mà cứ tưởng sập sàn nhà người ta. Kể ra cũng vui, ném đại mà cũng strike được mấy lần. Lúc về tụi tui còn kháo nhau : giờ còn thiếu chầu Mc Donald’s là coi như đủ bộ một buổi đi chơi phong cách Mỹ.

    Nói chuyện rôm rả trên trời dưới đất xong tụi tui ngồi hỏi nhau : nếu giờ mà quay lại tầm 18 tuổi thì tụi tui sẽ làm gì ta? Nó với tui đều đồng tình là tụi tui thích quay về tuổi 22-23 hơn. 18 tuổi còn quá trẻ, còn nhoi quá xá nhoi nên hổng ham lắm. Giờ mà được quay lại cỡ 22-23 tuổi thì chết với tụi tui. Quậy banh chành liền! Biết mình sẽ nên trải nghiệm thêm những cái gì nè, nên đi du lịch thêm, nên đi làm thêm nghề này nghề kia để hiểu biết nhiều hơn về thế giới.

    – Ủa rồi lỡ tụi mình không gặp nhau, không quen nhau thì sao mày?

    – Yên tâm! Mày với tao thế nào cũng gặp nhau. Chỉ là có thể trong hoàn cảnh, tình huống khác thôi! Tao tin những người có duyên vẫn sẽ gặp lại. Haha. Như mày sau 10 năm vẫn gặp lại bạn thời cấp 3 đó thôi!

    Năm mới chúc mấy bạn thiệt là khỏe mạnh, bình an, như ý!! All strike như một đường bowling xịn xò nha!!!

  • Điều mình mong ai đó khuyên mình trước khi đặt chân đi du học

    Điều mình mong ai đó khuyên mình trước khi đặt chân đi du học

    Mình nghĩ sau 18 tuổi luôn là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của mỗi người chúng ta. Nếu như dòng đời đẩy đưa mình phải xa khỏi vòng tay gia đình, bạn bè thân quen sớm thì đó đã là điểm bắt đầu của một chặng đường mới lạ và đầy những điều bất ngờ tốt cũng như không tốt. Mình nghĩ những điều mình chuẩn bị chia sẻ dưới đây không chỉ dành cho những bạn đi du học Pháp hay đi du học nói chung, mà còn là những bạn thay đổi thành phố mà bạn thân quen, đi học xa nhà hay là làm việc xa nhà.

    (more…)
  • Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Có nhiều người hay nói tui là ủa sao dân song ngữ Anh mà chạy sang Pháp học như đúng rồi lại còn học Kiến trúc khó ơi là khó, rằng là thích nghi tốt, rằng là tiếng Pháp cũng rất gì và này nọ… rằng tui chọn được cái tui thích học, thích làm mà không có lăn tăn gì trong lòng… Mỗi lần vậy tui đều cười trừ và cảm ơn vì thật lòng tui cảm thấy không phải khi không mình nhận được lời khen. Với tui, học cái gì cũng khó, nên ngành nghề nào cũng đáng được trân quý. Tui thấy tui may mắn vì chọn được s-ớ-m cái mình muốn làm trong một chục năm tới. Hmmm… tui cũng không biết là tui có theo được nghề này cả đời không… Nếu bạn hỏi có bao giờ tui hoài nghi bản thân tui không? thì tui khẳng định luôn là CÓ! Có rất nhiều lần là đằng khác. Để kể cho nghe!

    Hồi năm nhất, năm 2, lúc đó mới đi du học còn chân ướt chân ráo ở bên này. Lúc đó tui tưởng tui cứng lắm luôn (giờ nhìn lại thấy hồi đó mình xiêu vẹo, bấp bênh dã man… thì tại còn trẻ mà, còn con nít nữa). Cái rồi tui bị đường học nó đập cho tơi tả. Lần đầu tiên trong đời tui mất hết tự tin trong chuyện học hành. Tự nhiên tui không muốn nói chuyện với ai, ai hỏi tui cũng cáu bẳn không muốn trả lời. Kiểu cảm giác mình nhìn cái gì cũng ra màu xám xịt. Làm cái gì cũng không vui lên được. Tui tự trách cứ, mạt sát bản thân. Rồi tui tự hoài nghi rằng liệu mình chọn sai đường rồi chăng? Hay thôi đi về nhà với ba mẹ thôi chứ du học nổi gì nữa. Mà lúc đó lỡ quyết định về thật cũng không biết nói với phụ huynh ra sao?! Xong tui nghĩ hay mình đổi ngành, mình học cái khác? Một vòng luẩn quẩn vậy cả tháng trời… ăn uống thì qua loa, ngủ thì cố ngủ để đầu óc đỡ nghĩ ngợi lung tung. May cho tui là có 1 hôm, tui đánh 1 giấc dài kinh khủng (mà chưa bao giờ ngủ lại được như vậy luôn á), lúc tỉnh dậy tui tự nhủ chứ bỏ cuộc giữa chừng vậy không đẹp. Chơi vậy ai chơi, ít nhất phải thử lại lần nữa ác liệt hơn chứ! Động lực đâu hết rồi?

    Tui học chấp nhận những thất bại của mình. Thì trên đời này ai cũng phải té sấp mặt vài lần để lần sau né được ổ voi ổ gà trên đường.

    Thế là tui ngồi lại tự đánh giá coi bản thân thiếu gì thì mình cố đắp vô 1 chút. Học nhiều hơn một chút. Kết quả chưa tốt thì mình phấn đấu thêm để lần sau tốt hơn. Tui học cách nhìn ra và chấp nhận điểm yếu của chính mình. Tại tui cũng đâu phải siêu nhân gì. Được cái là tui bình tĩnh kệ xác mấy điểm í ẹ rồi bồi dưỡng mấy ưu thế của mình để che nhẹ đi mấy cái mình “cần bảo trì”. Vậy đó! Cứ cắm cúi làm, cắm cúi học, càng ngày tui càng vững vàng hơn trên con đường của mình. Mà tui cũng biết ơn lắm nha! Biết ơn vì những cái khó khăn nó đến đúng lúc và nó cho mình thời gian để mình tìm cách vượt qua. Biết ơn vì những lúc vậy cũng có mấy người ở bên lắng nghe tui, động viên tui để tui bớt nghĩ tiêu cực về bản thân. Chứ không chắc tui cũng làm bậy rồi…

    Giờ thì lâu lâu tui cũng hay : “ Ây da!!! Sao mình ngốc thế hả mình!! Có vậy cũng làm không xong nữa…“ mỗi lần tui làm gì không tốt, tui hay tự trách bản thân tui. Nói vậy để tui tự nghiêm khắc với mình 1 xíu. Không phải cái gì cũng xuề xòa rồi cho qua. Tại hơn ai hết tui mong tui hoàn thiện hơn trong tương lai và khiến cho ba mẹ tui an tâm về tui. Mặc dù tui cũng ít khi nào cho ba mẹ biết hết những khó khăn của mình. Cứ cắm cúi làm rồi đặt ra những mục tiêu mới trong tương lai thôi!

    Hình tui chụp đại ở Paris tại cả tuần rồi thời tiết như cái thời tiết vậy á! Nên là có nắng là phải chụp liền tayyy.

  • Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Tui có 1 người anh. Nói thân thì cũng không phải thân lắm, thân ai nấy lo thì đúng hơn. Cũng không phải dạng tỉ tê tâm sự gì cho cam. Chỉ là lâu lâu gặp nhau, hỏi han nhau, chủ yếu nói chuyện hợp cạ chắc tại cùng cung hoàng đạo.

    Ổng cũng khùng điên, thích bay nhảy giống tui nên là anh em gặp nhau lúc nào cũng hihi haha. Có một cái, từ lúc tui phát hiện thì tui thấy nên dành 1 sự ngưỡng mộ, 1 chút đánh giá cao về con người này hơn mặc dù ổng cũng lắm tật xấu lắm. Ừ thì đâu có ai trên đời là hoàn hảo. Đó là tui phát hiện là ông anh tui lúc nào ổng cũng dõi theo cho đến khi tui vào nhà rồi, hoặc bước vào trường, hoặc lên tàu điện ngầm rồi hoặc bất cứ kiểu nơi nào an toàn rồi thì ổng mới đi. Như kiểu cho an tâm. Mà với ai ổng cũng vậy nha. Có lần ổng chở tui với đứa em kia về nhà, thuận đường nên ổng chở nó về trước. Ổng cũng dừng xe lại nhìn nó mở cửa bước vào nhà rồi ổng mới nhấn chân ga. Tui chưa bao giờ hỏi ổng tại sao ổng làm vậy. Nhưng phải công nhận nó là 1 kiểu quan tâm vô hình, như một thói quen mà tui nghĩ là tốt. Không phải ai cũng làm được vậy đâu nha! Hổng phải nói xấu bồ cũ hay gì nhưng mấy ông bồ cũ tui hông phải lúc nào cũng làm được chuyện này.

    Tự nhiên thành ra giờ tui cũng lây cái cách hành xử này của ổng. Mà không chỉ với người quen đâu. Mắc cười lắm! Ví dụ như hôm nay tui đi làm. Có cô kia đang lo lắng vội vàng đi từ hướng ngược lại, hỏi tui hướng đi ra tàu đi Paris. Tui chỉ đường, nhưng không dẫn cô ra đường tàu được tại tui phải lên tàu của mình không thôi trễ giờ. Nhưng lúc đi lên đường tàu tui cũng ngó sang để chắc cô đi lên đúng đường. Kiểu vậy thì thấy an tâm hơn.

    Ừ… nói chung có kiểu cư xử như vậy trên đời.

    Tui có 1 ông anh khác. Ổng giỏi dã man. Học khỏe mà giờ ổng đi làm ngân hàng bận quá trời bận ít khi nào nói chuyện với nhau. Có 1 cái ổng làm tui đến ngại nhưng ổng hay chửi tui : mày bị khùng hả? chuyện bình thường mà mày làm quá! Số là ông này ổng rất ga lăng và để ý đến những người xung quanh. Mỗi lần đi chung mà ổng thấy tui xách túi, xách đồ gì nặng nặng là ổng sẽ biểu đưa cho ổng cầm giúp. Nhiều khi ngại quá tui nói : anh làm như em bị đau tay hay sao…, thì ổng gằn lại kiểu : ai lại để con gái xách nặng bao giờ. Kiểu vậy, hoặc đi đường thấy có mấy cô chú lớn tuổi xách đồ nặng quá ổng cũng lon ton đi tới hỏi giúp người ta. Ổng cũng hay nói tui là đừng có gồng quá rồi rước mệt vào thân. Cái gì mà tốn sức quá cần giúp thì cứ nói đừng cứ lầm lỳ làm. Riết mày như bà cụ non. Ừa, ổng hay làm tui phì cười nhờ mấy vụ này.

    Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Chơi với nhau nhiều thì tính tốt, tính xấu cũng lây cho nhau. Cái rồi tui cũng hơi hơi lây tính này của ổng. Tui đi chung với bạn mà thấy nó xách nhiều đồ thì cũng giật lấy để xách cho, bất kể nam nữ. Chứ để nó vác sấp mặt mà mình thong dong coi sao đặng.

    Ừ… nói chung có kiểu cư xử như vậy trên đời.

    Chuyện lặt vặt ở Pháp nhưng mà hình tui chụp ở Thụy Sỹ. Lục lọi mà không tìm ra tấm nào ưng ý. Vừa hay tấm này không thấy mặt tui 😅

  • Ai rồi cũng phải lớn lên nhờ tình yêu…

    Ai rồi cũng phải lớn lên nhờ tình yêu…

    Lời nói chia tay trong một mối quan hệ luôn làm cho chúng ta lặn ngụp với những nỗi buồn không lời, dù ít dù nhiều. Rồi một khoảng thời gian nuôi dưỡng lại tâm hồn và phấn chấn tinh thần để bản thân sẵn sàng hơn cho một tình yêu mới hay là sự chọn lựa tạm thời đơn độc…

    (more…)
  • 4+1 nùi cách giúp bạn bớt ‘lạc lõng’ khi đi làm

    4+1 nùi cách giúp bạn bớt ‘lạc lõng’ khi đi làm

    Cũng như bao bạn trẻ khác, mình cũng vừa bước vào thế giới việc làm chuyên nghiệp sau khi ra trường, nói nôm na là chính thức làm “công nhân viên chức” và là một phần trong bộ phận “làm công ăn lương”. Vậy mình có gặp khó khăn gì trong lúc chập chững vào công ty mới không? Có chứ! Sao lại không? Vậy làm sao để mình tự vượt qua những rào cản đó?

    (more…)
  • Hôm nay bạn đã giúp được cho ai chưa?

    Hôm nay bạn đã giúp được cho ai chưa?

    Một tuần nữa đã trôi qua. Mình đang chào đón một mùa hè rực rỡ ở Pháp. Rực rỡ là vì nắng đẹp thiên thanh, cây cối xanh tươi, và đỡ phải mặc nhiều lớp đồ trên người. Nhưng thực ra mình cũng rất sợ mùa hè ở châu Âu. Vì sự oi ả-gắt gao-khô hanh không tưởng trong 2 tháng hè… Chợt mình nhớ tới Sài Gòn. Sài Gòn 2 mùa nắng mưa hoặc như tụi mình hay nói giỡn là 2 mùa nóng và “nóng thấy bà”. Nhưng ở Sài Gòn có những cơn mưa rào mùa hè và chút gió hiu hiu. Đúng là : xa là sẽ nhớ ngay.

    Gần đây mình có vài suy nghĩ cá nhân. Vốn là một đứa sống hơi “vội”, có nghĩa là mình sợ cảm giác bị rảnh quá mức và không có gì để làm ( chắc cũng do hơn 1 năm Cô Vy đã làm cho cuộc sống bản thân của mình có phần nhạt nhòa) nên mình đã quyết định học thêm vài thứ, tập vẽ lại, đọc thêm sách và follow thêm vài nguồn creative contents để học hỏi thêm. Mình cũng dần không xem kỹ những tin tức có chiều hướng drama, tiêu cực nữa. Đa số sẽ chỉ đọc tiêu đề rồi lướt qua thôi. Để mình giải thích tại sao nha.

    (more…)