Tui thấm thía câu : lớn lên là khi chuyện khó không thể tìm đến ba mẹ được nữa, mà không ai giải quyết được ngoại trừ mình. Nhưng tui mong ai trong tụi mình, ai cũng có cho bản thân một nơi ẩn náu, một nơi mà ở đó, mình gỡ bỏ lớp vỏ oai hùm và ngồi xuống tịnh tâm, nghỉ ngơi, xoa dịu và lấp đầy bằng năng lượng dễ thương. Trong phim chưởng nó kêu là bế quan luyện công á.
Tui hay nán lại một vài giây khi người ta hỏi tui có khỏe không, thấy trong người thế nào. Dĩ nhiên là với người hỏi han và quan tâm thực sự. Còn mà hỏi cho qua thì tui cũng giã lã cười cười rồi quên luôn. Nhưng quan trọng nhất là mình thiệt thà với mình một xíu mỗi lần kiểm tra “sức khỏe” bản thân, chứ luôn theo ý kiến của mọi người xung quanh, dần dần mình sẽ không còn sự quyết đoán nữa. Mà nguy hiểm hơn là khi tui không biết mục tiêu hay sự yêu thích của mình nằm ở đâu.
Tui nghĩ cái tính tình hơi lỳ lợm chắc được hình thành từ nhiều thứ. Ví dụ như tui té đau, trầy gối đổ máu hay có lần lật mắt cá chân nặng tới mức chân sưng như chân voi mà vẫn bình chân như vại. Có điểm tốt cũng có điểm xấu nha. Vì không bị cảm xúc bộc phát chi phối nhiều nên tui sẽ hành động nhanh và tìm cách liền. Nhưng mà điểm yếu là trong vài trường hợp tui bị kiềm nén cảm xúc cái thành ra người ta nghĩ tui lãnh cảm. Hmmm nói sao ta? Tui hông hay bày tỏ cảm xúc với người hông quen lắm, hoặc người ta chỉ biết điều tui muốn họ biết và có một giới hạn nhất định. Ai biết tui nhiều thì mới biết tính tui lầy và nhiều cảm xúc, chỉ chờ dò trúng đài thì sẽ được bật ra như bắp rang bơ nổ trong nồi gang vậy á.
Tui nghĩ đó cũng là cách mình nên sàng lọc và hiểu cách vận hành của mạng xã hội. Tui nghĩ tụi mình nên ưu tiên cuộc sống ngoài đời hơn, gặp gỡ người thật việc thật hơn. Như vậy thì mọi giác quan được nuôi dưỡng và cảm tình của mình cũng rõ nét hơn, thay cho những emoticon qua mạng xã hội. Vì bao lâu rồi bạn không cười tẹt ga khi thấy một chuyện hề hước, bao lâu rồi bạn không buồn bã nặng nề? Tui thấy thương yêu mỗi lần cảm xúc đậm nét vì cách xã hội vận hành hôm nay khiến biểu đồ cảm xúc tụi mình bằng phẳng. Mà bằng phẳng quá, chưa chắc là cái an bình mà tụi mình mong muốn?!








