Tag: vietnamese

  • Bạn có gì muốn thử sức trong tương lai chưa?

    Bạn có gì muốn thử sức trong tương lai chưa?

    Thiệt ra tui là một đứa “cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng” 😂 Mấy bạn có để ý thường mỗi người đều có sở trường và sở đoản, điểm mạnh cũng như điểm yếu cho nó cân bằng lại 1 xíu.

    Nếu mà hỏi tui có phải một đứa lỳ và gan dạ không thì cũng hơi hơi thôi. Chủ yếu tính tui khá độc lập nên thường chủ động làm nhiều việc. Thành ra quanh quẩn lâu lâu lại thấy hơi một mình vì toàn tự thân vận động. Mà như vậy thì càng nhiều thử thách thì tui càng cuốn vô mà lâu lâu không để ý là sức mình cũng có hạn chứ đâu phải siêu nhân gì cho cam. Xong thêm cái tật không thích kể khổ nên thành ra toàn ôm gối khóc một mình.

    Tính ra tui ít khi khóc. Cười nhiều với tính tình cũng lạc quan nên là phải chuyện gì lớn lắm mới bù lu bù loa. Mà tui không bị tiêu cực vì khóc to. Tui chỉ trở nên tiêu cực nếu không tìm được cách hay để giải quyết vấn đề. Chứ thường mấy lúc khóc xong là mạnh mẽ phăng phăng đi ngủ vì mệt, xong ngày mai không còn cảm giác tiêu cực, tập trung năng lượng sửa chữa lỗi lầm hoặc lựa chọn cách giải quyết.

    Tui có đọc ở đâu đó mỗi năm nên thử làm 2 thứ mà bình thường mình không làm bao giờ. Nếu vậy thì năm sau đã có thêm mấy câu chuyện hay để kể, chục năm sau có thể lấy le với tụi trẻ rồi may mắn được trải nghiệm thêm vài chục năm nữa có khi viết thành hồi ký phiêu lưu cho con cháu hông chừng. Nên nói chung, mình cứ học hỏi dần trở nên hay ho hơn thì sẽ có nhiều người bạn cùng năng lượng tình cờ giao nhau ở trên đường nè!

    Chỗ tui đang vào mùa mưa. Mưa thu. Mưa dầm mưa dề từ 2 tuần nay. Đi làm mà bì bõm bì bõm. Khu tui ở có mấy đoạn công viên nằm gần mé sông mà nước ngập lên quá trời nên phần đó không ai dám đi nữa. Vì nước dâng lại còn chảy xiết. Cuối tuần rồi tui đi dạo với bạn nói chuyện đó đây. Thiệt ra cũng hơi lười mà thấy trời nắng đứa nào cũng mừng húm ra xin tí vitamin D trước khi vào đông.

    Bạn tui mới nhận nuôi chú cún mới. Hồi đầu nó cứ lưỡng lự rồi hông chắc là lo được cho thú nuôi không. Vậy mà giờ cứ tối tối rảnh rang là nó bật nhạc thư giản massage cho cún. Tưởng gì chứ cũng cưng như trứng, hứng như hoa thôi à! Mà nghĩ cũng ngộ, tụi mình có vật nuôi hoặc trồng cây cảnh trong nhà, tui thấy tâm trạng cũng phấn chấn lên hẳn. Như là mình có thêm tí niềm vui, tí trách nhiệm để lo lắng cho những thứ thân yêu bé bé của mình.

    Hồi trước tui hơi lo chuyện ở một mình sẽ bị buồn chán với một đứa hướng ngoại khùng điên như tui.

    Nhưng thiệt ra tui cần một vài lúc có một khoảng không gian riêng, im ắng để nghỉ ngơi để cân bằng với mọi cuộc chơi ngoài kia. Và để ngồi viết vài dòng lai rai như vầy nè. Tui thấy cuộc đời này thú vị, vì mình có nhiều chuyện hay ho để làm, ngoài chuyện chỉ đi làm rồi về nhà, ngày nào cũng lặp lại như 1 tần số quá đỗi đều đặn và dễ đoán biết. Tui thích lâu lâu có vài điều thách thức một xíu, một thỉnh thoảng vài người bạn mới, thú vị, hết lòng chứ không phải nhạt nhòa, xã giao rồi lần sau không ai nhớ ai. Mà để tạo được một lối sống như vậy cũng tổn hao nhiều năng lượng để làm mới mình nè, để tạo dựng cộng đồng mà nơi đó, tụi mình cùng chia sẻ để phát huy thêm, học hỏi lẫn nhau.

    Tui đang viết một kế hoạch nho nhỏ để sắp xếp lịch trình lúc về Sài Gòn, về nhà có thể thực hiện, bên cạnh việc tui sẽ dành thời gian với ba mẹ tui. Hai năm trôi qua như một cái chớp mắt. Ở ngoài thấy tui tỏ vẻ cool ngầu (tại trong vai chị lớn) chứ xả vai và tui cà rỡn liền. Giống như đứa trẻ trong nhà của ba mẹ á! Tui chỉ mong ba mẹ tui cười thiệt nhiều thôi! Tuy tui chưa làm được gì nhiều cho phụ huynh tui, nhưng tui luôn nhắc nhở bản thân phấn đấu hơn, nỗ lực hơn một xíu xiu và có nhiều năng lượng tích cực, khỏe khoắn. Có lần ba tui nói : muốn chu toàn mọi thứ rất khó, nhưng con giữ được cốt lõi và luôn vui tươi thì dù ở xa ai cũng vui lòng! Nguyên tắc nó đơn giản vậy thôi, mà bạn biết, tui cũng trầy da sấp mặt mấy lần mới có thể duy trì.

    Tui đang theo dõi 2 trang hay lắm : Vietales.vn với Goutrends. Ở đó mấy bạn chia sẻ nhiều thứ rất thú vị về văn hóa và nghệ thuật. Mấy bạn nghía thử và theo dõi nha! Nhiều bài viết, tản văn hay mà còn giúp tụi mình hiểu thêm nhiều khía cạnh khác về văn chương, nghệ thuật đó!

  • Bạn có thành thật với chính mình?

    Bạn có thành thật với chính mình?

    Lớn tới tuổi này tui mới thấy lâu lâu mình hông thành thật với chính mình cho lắm. Giống như rõ ràng mình hông được vui hay gặp chuyện bất ổn nhưng vẫn phải giả bộ như hổng có chuyện gì to tát, hoặc là mình cũng xuề xòa bỏ qua, không lưu tâm mấy tới cảm xúc cá nhân vì vẫn còn nhiều việc phải hoàn thành, thời gian không cho phép… hoặc đơn giản là không thể thẳng thắn, thành thật nói ra cảm xúc của mình.

    Tự nhiên tui nhớ đến phim hoạt hình Inside Out. Nếu mấy bạn nhớ, phim cũng lâu lắm rồi. Rõ là phim hoạt hình mà độ tuổi nào xem vẫn thích, vẫn thấy chính mình trong đó. Đứa trẻ trong phim lớn lên là khi có những quả cầu với hỗn hợp nhiều cảm xúc chứ không phải chỉ là những cảm nhận thuần túy nữa. Tui thấy tui đâu đây! Hóa ra càng lớn dù muốn hay không mình càng phức tạp. Hông biết nên vui hay nên buồn nữa haha Cho nên dù gì đi nữa tui thấy vẫn nên dành thời gian để hiểu bên trong mình cần gì, muốn gì và luôn chân thành với bản thân nhất có thể.

    Tui hay chat với ba mẹ qua Zalo. Ba mẹ tui tính ra cũng phong cách xì tin lắm, thích gửi sticker và thả tim tin nhắn của tui. Tui đặt tên group nhà mình là : Gia Đình là số 1. Nghe tên là biết tui fan của mấy phim Romcom hồi xưa. Nhưng tui thấy gia đình luôn là số 1 thiệt. Dù có cách xa về địa lý, dù không phải ngày nào cũng gặp mặt, nói chuyện, nhưng chỉ cần luôn nghĩ về nhau, như ba mẹ tui hay nói. Vậy là cũng đủ rồi! Cũng như có một ngôi sao sáng dẫn tụi mình đi đúng đường.

    Tui luôn thấy ba mẹ tui là một nguồn cảm hứng lớn đối với tui. Ba mẹ là những người ham học hỏi vô cùng. Và họ chỉ tui cách tự học để góp nhặt kinh nghiệm. Ba tui sáng nay mới chat với tui khoe là ba đang học tiếng Anh lại từ đầu vì gần đây ba có nhiều thời gian cho mình hơn. Hồi còn trẻ, ba tui đã học ngoại ngữ nhiều. Nhưng rồi do công việc không sử dụng thường xuyên nên đã mai một dần, không còn nhạy bén như trước nữa. Ba bảo bồi dưỡng thêm để sau này còn tự tin đi du lịch nè. Kể ra mà tự hào quá trời! Tui nghĩ tụi mình hãy nên ủng hộ những người thân thương của mình. Vì lúc đó mình nán lại một chốc lát để “ăn mừng” cảm xúc nè, và cũng truyền động lực cho nhau nữa.

    Tui cũng thấy em trai tui xịn xò lắm nha! Tuy là lâu lâu tui cũng hay rầy nhóc em vì hông để ý nhiều thứ. Nhưng em tui giỏi thể thao nè, nó thi đấu đội tuyển thành phố suốt hồi cấp 3, cũng biết chu toàn, ngăn nắp mọi thứ. Càng về sau này, tui càng không ngại nói ra lời thương yêu và cổ vũ người thân trong gia đình. Vì suy cho cùng, những lúc đau buồn hay mệt mỏi, họ luôn vỗ về tui thật nhẹ nhàng. Tui cũng luôn biết ơn vì điều đó! Nên tui càng mong được thổ lộ với họ rằng gia đình luôn là một phần động lực trong tui.

    Cuối tuần rồi! Cùng nhau làm việc chăm chỉ hôm nay, hướng tới một cuối tuần an lành, ấm áp nha! 🤗 hay đi xem tranh giống tui nè