Tag: viết linh tinh

  • Những đóa hoa trong nhà

    Những đóa hoa trong nhà

    Lâu lâu tui hay mua hoa cho mình, đem về cắm vào lọ hoa trong phòng khách. Tự nhiên thấy nhà cửa nó khang trang và được trau chuốt hơn một chút xíu. Thường sẽ là một hôm thứ 7 tui mua ở chợ của một cô mà lúc nào tui cũng mua của cổ. Bông cô bán rất đẹp và để cũng lâu quá trời lâu. Xong lấy điện thoại chụp một tấm để dành hoặc ưng quá ưng thì tui cũng đăng stories khoe vậy á mà!

    Tui có đứa bạn dễ thương và tinh tế mà cũng khoái thích ghẹo tui. Nó cứ thấy tui chụp hình hoa trong nhà là nhắn liền tin : khai nhanh lên! Đứa nào tặng bông mày? Tui toàn cười hề hề nói nó : thời buổi này ít người tặng bông tặng hoa lắm! Toàn tự mua không à bạn mình ơi! Bạn tui nó hông kịp để tui phản ứng là nói luôn : Khỏi cần ! Để ta mua tặng mi. Tưởng gì chuyện nhỏ!

    Hmm cũng nói thiệt là tui hông biết thời buổi này người ta hẹn hò ra sao… có lãng mạn, có tặng bông tặng hoa, có để ý quan tâm đến lời nói của nhau hay có thiệt tâm, hết lòng hay không… Rồi có gợi ý nhau những chuyện hay ho, thú vị để cùng nhau khám phá không. Tui mong nếu bạn hẹn hò thì hãy khiến nó trở nên thú vị, không phải vì người đối diện mà còn vì mình nữa!

    Tui hay được đồng nghiệp để lên bàn cho cục kẹo, cái bánh, miếng chocolate. Chắc mấy tuần nay nhìn tui như kiểu dây đàn bị căng quá chuẩn bị đứt tới nơi nên hơi “cơm bưng nước rót” cho tui. Đi làm mà gặp được đồng nghiệp dễ thương tui thấy quá trời diễm phúc. Bạn tưởng tượng một ngày 8 tiếng luôn gặp đồng nghiệp mà còn lỡ trúng phải người hông đáng yêu cho lắm thì chán thôi rồi!

    Tui thấy đôi khi làm người hơi trưởng thành cũng hơi mệt. Lâu lâu cũng không thể hoàn toàn theo ý mình vì nhiều nguyên tắc và trách nhiệm, vì phải ứng xử khéo léo. Mà đôi khi lại đi ngược lại với quan điểm của bản thân hoặc cho là có lịch sự đến mấy cũng sẽ có những lời phản hồi không hài lòng. Tính ra nhà hàng như một cái xã hội thu nhỏ vậy á! Đồ ăn ra sớm quá hay trễ quá cũng không được. Cho dù thức ăn có tinh chế, chất lượng, gia vị có vừa vặn đến đâu vẫn sẽ có thực khách phật lòng.

    Nhờ hồi trước tui đi làm nhà hàng nên giờ tui nghĩ tui biết cách trân trọng công việc của người khác nhiều hơn, dù họ làm có tốt , có xấu ra sao chăng nữa, mình cũng không nên phê bình theo cách không có tính chất xây dựng. Tui đi ăn nhà hàng là chuyên gia xếp chén dĩa lại cho gọn thiệt gọn để mấy bạn phục vụ dễ lấy đi.

    Tui coi Hai Ngày Một Đêm mấy bữa nay mà muốn lên plan đi du lịch ở Việt Nam quá đi! Đợt tới phải rủ cả nhà làm một chuyến mới được.

    Để hiểu thêm về cách giao tiếp cho hợp tình hợp lý, dạo này tui đang nghe Podcast Think Fast, Talk Smart của Matt Abrahams. Chắc mấy bạn cũng nghe phong thanh cuốn sách cùng tên rồi đúng không? Tui nghĩ đây là một cuốn nên đọc và chủ đề thiết yếu cần được đào sâu.

  • Dòng thời gian trong bạn và trong tui

    Dòng thời gian trong bạn và trong tui

    Có những bài nhạc nó xưa thiệt xưa rồi mà tui vẫn lưu trong máy và nghe lại vì những giai điệu quá thân thuộc. Và bằng một thứ thần kỳ gì đó mà làm mình thoải mái lạ lùng, nhảy múa tung tẩy hát theo.

    Cuối tuần rồi tui đi chơi nên không kịp coi chung kết cái chương trình mà ai cũng biết là chương trình gì Chương trình gì đâu mà tiết mục chung kết nào cũng khóc như mưa làm tui cũng sụt sùi theo. Dạo này bị bệnh mau nước mắt. Thấy người ta yêu thương nhau mà đẹp quá tui cũng khóc, dù là tình bạn, tình gia đình hay tình yêu đôi lứa.

    Nhưng tiết mục làm tui hoài niệm mà nước mắt rơi hồi nào hông hay là bài Dòng Thời Gian. Nếu bạn cỡ cỡ tuổi tui thì Dòng Thời Gian có thể nói là bài sinh hoạt văn nghệ, đội nhóm, nhất là mấy buổi lễ tốt nghiệp, lễ ra trường, lễ trưởng thành đồ đó. Hát nhiều lắm, hát rồi ôm nhau quây quần đêm cuối vì sau đó thì trở thành cựu học sinh hết rồi! Mỗi người lại đi trên những chặng hành trình mới, có thể giống nhau hoặc khác nhau.

    Tui nhớ hồi đó mấy năm liền tui đi trại Dế Mèn. Nếu bạn chưa biết, thì tui cũng thành thiệt trả lời là ba mẹ tui ký gửi tui vô 218 Lý Tự Trọng : “lò luyện đơn” mà cả Sài Gòn, mấy đứa học sinh như tui không ai không nghe tiếng haha. Nơi mà đào tạo ra toàn thứ dữ. Đề thi thì bảo đảm khó gấp mấy lần thi trường chuyên lớp chọn, khó mấy lần thi Đại Học để đến lúc thi thiệt thì vừa. Nhưng tui học tàn tàn thôi chứ không giỏi như mấy đứa bạn tui đâu.

    Tui may mắn được học đúng lớp của Thầy Thắng và Thầy Long Giang để được đi Trại Dế Mèn. Tui không biết phải diễn tả sao nhưng thời đó xin ba mẹ đi trại là sự lựa chọn sáng suốt. Tui có những kỷ niệm đẹp, những người bạn thật tình và vẫn trò chuyện với nhau thân thiết. Rằng đêm lửa trại ngồi bên nhau nghe mọi người tâm sự. Tới lúc thầy đàn ghi ta, cất tiếng hát Tàn Lửa là ở dưới hứng nước mắt bằng xô, khóc như chưa bao giờ được khóc vì phải chia tay, vì thời gian 3-4 ngày đó trôi quá vội.

    Càng lớn tui càng thấy chính mấy kỳ trại đó cho mình biết nhiều thứ mình nên trân quý, những giá trị mình nên duy trì. Và vì trại diễn ra rất ngắn nên mình càng hiểu nên tận dụng thời gian như thế nào để ghi lại dấu ấn và có nhiều kỷ niệm đẹp với tập thể, với đội hình Dế Mèn mà mình được hòa nhập.

    Hồi xưa tui đi trại tui tỉnh queo. Tui hông khóc miếng nào. Chỉ có mỗi kỳ đi trại về là tắt tiếng 😂😂 Tắt từ ngày trong trại hè đến lúc về nhà. Tui nghĩ giờ mà được đi trại lại thì sẽ ngồi khóc thiệt á. Vì nhớ lại kỷ niệm cũ và vì những niềm vui chia sẻ với bạn bè. Vì thực sự lúc đó ai cũng hiện diện và không có một sự xao nhãng ngoại vi nào ảnh hưởng đến tụi mình.

    “Bao nhiêu năm rồi làm gì và được gì

    Ngày tháng sao vội đi đôi khi không như ý

    Cho ta bao nhiêu năm nữa

    Có lẽ ta không ngây ngô như bây giờ”

  • Chuyện gì khó đã có mình lo

    Chuyện gì khó đã có mình lo

    Tui thấm thía câu : lớn lên là khi chuyện khó không thể tìm đến ba mẹ được nữa, mà không ai giải quyết được ngoại trừ mình. Nhưng tui mong ai trong tụi mình, ai cũng có cho bản thân một nơi ẩn náu, một nơi mà ở đó, mình gỡ bỏ lớp vỏ oai hùm và ngồi xuống tịnh tâm, nghỉ ngơi, xoa dịu và lấp đầy bằng năng lượng dễ thương. Trong phim chưởng nó kêu là bế quan luyện công á.

    Tui hay nán lại một vài giây khi người ta hỏi tui có khỏe không, thấy trong người thế nào. Dĩ nhiên là với người hỏi han và quan tâm thực sự. Còn mà hỏi cho qua thì tui cũng giã lã cười cười rồi quên luôn. Nhưng quan trọng nhất là mình thiệt thà với mình một xíu mỗi lần kiểm tra “sức khỏe” bản thân, chứ luôn theo ý kiến của mọi người xung quanh, dần dần mình sẽ không còn sự quyết đoán nữa. Mà nguy hiểm hơn là khi tui không biết mục tiêu hay sự yêu thích của mình nằm ở đâu.

    Tui nghĩ cái tính tình hơi lỳ lợm chắc được hình thành từ nhiều thứ. Ví dụ như tui té đau, trầy gối đổ máu hay có lần lật mắt cá chân nặng tới mức chân sưng như chân voi mà vẫn bình chân như vại. Có điểm tốt cũng có điểm xấu nha. Vì không bị cảm xúc bộc phát chi phối nhiều nên tui sẽ hành động nhanh và tìm cách liền. Nhưng mà điểm yếu là trong vài trường hợp tui bị kiềm nén cảm xúc cái thành ra người ta nghĩ tui lãnh cảm. Hmmm nói sao ta? Tui hông hay bày tỏ cảm xúc với người hông quen lắm, hoặc người ta chỉ biết điều tui muốn họ biết và có một giới hạn nhất định. Ai biết tui nhiều thì mới biết tính tui lầy và nhiều cảm xúc, chỉ chờ dò trúng đài thì sẽ được bật ra như bắp rang bơ nổ trong nồi gang vậy á.

    Tui nghĩ đó cũng là cách mình nên sàng lọc và hiểu cách vận hành của mạng xã hội. Tui nghĩ tụi mình nên ưu tiên cuộc sống ngoài đời hơn, gặp gỡ người thật việc thật hơn. Như vậy thì mọi giác quan được nuôi dưỡng và cảm tình của mình cũng rõ nét hơn, thay cho những emoticon qua mạng xã hội. Vì bao lâu rồi bạn không cười tẹt ga khi thấy một chuyện hề hước, bao lâu rồi bạn không buồn bã nặng nề? Tui thấy thương yêu mỗi lần cảm xúc đậm nét vì cách xã hội vận hành hôm nay khiến biểu đồ cảm xúc tụi mình bằng phẳng. Mà bằng phẳng quá, chưa chắc là cái an bình mà tụi mình mong muốn?!

  • Bạn có hay trữ đồ trong nhà hông ?

    Bạn có hay trữ đồ trong nhà hông ?

    Hồi trước đây tui hay trữ đồ, nhất là đồ liên quan đến việc bếp núc và nấu ăn. Do thói quen đi chợ lúc nào cũng mua dư một chai nước tương, nước mắm, bịch bún khô, hộp sốt cà chua vậy đó, để phòng khi cần mà không thể đi chợ được, vì không phải như ở Sài Gòn hay bất cứ nơi nào như ở nhà với ba mẹ, rằng chỉ cần thiếu có thể chạy ra tiệm tạp hóa hay ra siêu thị mua liền lập tức.

    Từ mấy năm gần đây tui thay đổi thói quen, không còn nhiều đồ đạc hay lương khô dự trữ như trước nữa. Chắc tại ở một mình nên cũng tiêu thụ mọi thứ ít hẳn đi so với trước. Và tui cũng ăn uống qua loa hẳn đi. Chỉ từ cách đây một năm tui mới bắt đầu có hứng bày biện nấu nướng lại, vì có mong muốn nếm những món ăn mới và những hương vị thơm ngon. Nhưng tui cũng không giữ nhiều đồ nữa. Nhà cửa tuy hơi trống nhưng đồ đạc cũng gọn gàng hẳn. Lúc dọn dẹp cũng tiện lắm! Tui thích nhà cửa sạch sẽ nên đôi lúc càng căng thẳng thì càng thích dọn dẹp hơn bình thường, dù thường nhật tui đã có thói quen đó rồi.

    Nếu vật dụng trên 6 tháng không dùng đến thì chứng tỏ là mình cũng không cần nó lắm, thành ra tui cũng dọn dẹp, sắp xếp để cho hoặc bỏ bớt vài thứ. Không gian ngăn nắp thì tâm trạng cũng thảnh thơi, thoải mái hơn. Tui nhận ra bản thân mình thật ra không cần nhiều đồ đạc đến vậy! Nếu chỉ tính những món nhu yếu phẩm thì lại còn ít hơn nữa. À! Mà tui chưa theo lối sống tối giản đâu nha! Tại vì vẫn có nhiều thứ tui hông kiềm được mà lâu lâu vẫn tậu về như là giày nè, sách nè, họa cụ nè… Duy chỉ có một thứ thay đổi là tui lập kế hoạch để cứ 6 tháng, 1 năm mình lại lọc bớt những món mình không sử dụng và sắp xếp cho không gian sống của mình ngăn nắp hơn.

    Tuy tui ở một mình nhưng vẫn có hội bạn thường xuyên gặp gỡ để ăn uống, trò chuyện với nhau. Có vẻ từ hồi đi làm, bước vào đời sống người lớn thì số lần ăn uống gặp mặt ở nhà tăng cao hơn so với những lần đi tụ họp ở bên ngoài. Tụi tui vẫn đi ăn, đi uống một ly sau giờ làm. Đổi lại là tụi tui hay chọn những tụ điểm yên ả hơn để nói chuyện. Còn nếu có đi chơi, đi quẫy thì cũng ăn uống no nê ở nhà rồi hội họp sau, cũng không bị kiểu phải có người này, người kia tham gian vì tính độc lập của mỗi người đều cao hơn trước đây. Tui cũng không ngại đi chơi, đi concert một mình vì nhiều khi bữa đó cái nư của mình không giống đám bạn hoặc loại nhạc đó chỉ mình mình nghe chẳng hạn. Hồi xưa nếu không rủ được bạn thì tui hông đi. Còn giờ thì tui cứ đặt vé luôn dù đi một mình hay không. Vì chần chừ nhiều khi lỡ mất sự kiện hay rồi hối tiếc hổng chừng.

    Dạo này tui đang nghe lại mấy album cũ. Trong đó có Album Heal và DUAL của The Rose. Mấy bạn nghe thử nha! Bữa trước mở nghe trong lúc làm việc mà cuốn quá trời.

  • Cuối tuần của bạn ra sao?

    Cuối tuần của bạn ra sao?

    Cuối tuần của tui thường là một cuối tuần quay mòng mòng vì tui sẽ dành thời gian tổng vệ sinh sạch sẽ tổng hành dinh mặc dù thường ngày tui cũng hay hút bụi hay lau dọn sơ sơ. Nhưng cảm giác sướng nhất là cảm giác thấy nhà cửa tinh tươm sạch boong bóng loáng. Nghe như kiểu giới thiệu sản phẩm nước lau nhà ghê chưa haha

    Thứ bảy, chủ nhật cũng là ngày mà tui cổ vũ bản thân đi tập thể dục. Trong tuần thì tui đi tập nhảy xíu xiu mà về nhà sau giờ làm cũng trễ nên cũng lười đi lắm. Từ dạo tui ép bản thân phải tập thể dục đều đặn không được viện cớ làm biếng nghỉ tập thì coi bộ tình trạng cổ vai gáy được cải thiện khá khá. Coi như thêm được một vài tiếng nghỉ ngơi khỏi các thiết bị điện tử. Vì vốn dĩ ngoài việc đi làm thì những công việc khác của tui cũng phụ thuộc vào máy vi tính.

    Dạo này tui để ý tui viết tay xấu tệ. Hông rõ ràng và dễ đọc giống như xưa nữa. Nhắc chuyện viết tay tui kể mấy bạn nghe một câu chuyện. Hồi nhỏ lúc tui học tiểu học thì có dạo phải chuyển từ bút máy qua bút nước, cách sử dụng cũng khác mà hồi xưa mới biết viết nên nét chữ cũng bập bõm, tui nhìn lại tự tui thấy xấu hoắc luôn. Ba tui bắt ra luyện chữ liên tục trong mấy tuần. Mấy bạn biết hồi nhỏ đứa nào không sợ ba đâu. Ba tui nghiêm khắc vô cùng, nhất là trong việc học. Ba tui bắt tui chép 7 ngày trên 7 không sót ngày nào đến tận tối khuya mà mẹ tui phải lên tầng nhắc cho tui đi ngủ. Hồi đó ráng viết cho hết như chạy KPI mà giờ nghĩ lại thấy biết ơn vì chữ viết trở nên rõ ràng dễ đọc mà cũng nhờ vậy mà không viết sai chính tả quá nhiều. Bởi người ta nói : nét chữ nết người. Nghĩ lại cũng có phần đúng nha!

    Bây giờ công việc cũng không cần viết nhiều như hồi trước. Chủ yếu là đánh máy viết mail hoặc báo cáo còn không viết blog tui cũng gõ máy. Nhưng bản thảo, ý tưởng và nháp tui cố tình tìm cách viết tay. Tại tui nghĩ lúc viết tay tui ép mình chậm lại, ngẫm nghĩ nhiều hơn và cũng phát kiến nhiều thứ hay ho hơn. Sổ tay của tui ngoài viết toàn từ khóa còn hay vẽ vời. Dạo này tui đang lên công thức cho mấy món tui muốn thử để viết blog nên tui toàn vẽ ra hình để hình dung cho dễ. Lâu lâu tập viết tay lại cũng vui. Nhiều khi tui nghĩ lại hồi nhỏ tụi mình luyện viết vừa phải đẹp mà vừa phải nhanh để chép bài và làm bài thi cho kịp thời gian. Bao nhiêu cái cơ tay nổi lên cuồn cuộn chứ bây giờ mới đặt bút viết tầm 15 – 30 phút là tay đã mỏi nhừ muốn tháo khớp luôn.

    Tui nể nhất mấy bạn kiên trì và bền bỉ với công việc của mình và chăm chỉ rèn luyện, chăm chỉ luyện tập để giữ vững kỹ năng của mình. Tại vì học để biết và áp dụng thì dễ. Nhưng tiếp tục tìm tòi học hỏi và mài dũa để thành thạo trong công việc mà còn giúp đỡ được những người khác mới là đỉnh nóc, kịch trần.

  • Đi dạo thơ thẩn hay đi từ A đến B

    Đi dạo thơ thẩn hay đi từ A đến B

    Mấy bạn thường thích đi dạo có mục đích hay không có mục đích? Riêng tui dạo gần đây hay thích đi dạo không có điểm đến. Chắc là bắt đầu từ hồi tui hay thích cầm điện thoại hay máy ảnh chụp cái này cái kia trên đường đi. Nhiều khi chỉ tại thấy cảnh nó đẹp, nó thơ quá nên chụp vậy thôi! Và có những khoảnh khắc tui muốn lưu lại, chép vài dòng và ghi ngày để lưu giữ một số thứ nhắc nhớ bản thân.

    Tui không hay lướt tiktok, chỉ là lâu lâu muốn đăng cái hình mới vẽ hay một món mới nấu thì tui đăng lên đó. Và cũng nán lại vài phút để lướt xem có gì mới không. Tuy không có chơi Tiktok nhiều mà bạn bè xung quanh cũng thường xuyên cập nhật cho tui nên coi như tui không bị tụt hậu mấy so với xu hướng. Mà biết ít ít cũng được đâu có sao phớ hơm? Vẫn cập nhật được vốn từ vựng mới là tui thấy đủ xài, đủ lận lưng rồi. Với lại vẫn nắm bắt được câu chuyện chẳng hạn, để lúc tán gẫu hổng để mấy bạn phải giải thích nhiều.

    Tui nhớ hồi xưa có một người mà tui xem là một trong những mentor, thần tượng của tui (bạn của tui thôi, nhưng vì ổng đỉnh quá!) có nói rằng : chơi mạng xã hội phải tỉnh, không được dễ tin vì ở đó như một cái bẫy từ trường, cuốn vào rồi sẽ có nhiều rắc rối lắm, nếu không biết dùng thông minh. Mà tui nói thiệt, nhiều khi tui cũng bị ảnh hưởng bởi những thứ tui xem trên mạng nha! Tích cực có mà tiêu cực cũng có! Cái ảnh hưởng tiêu cực nó dai dẳng hơn rất nhiều. Mà ở đời cái gì lắm drama, thị phi, cái gì càng có cái cho người ta bàn tán theo cách leo thang thì càng thu hút đám đông, như gãi đúng chỗ ngứa. Mấy bạn thấy không? Mấy cái càng tạo được câu chuyện có hơi xấu xí để bàn tán thì lại càng được lan rộng, lan nhanh. Cũng không biết có bao nhiêu người bị ảnh hưởng thiệt là tệ hại bởi những thứ tương tự rồi. Riêng tui thấy đời tui đủ sóng gió và có nhiều thử thách tui tự “vượt vũ môn” rồi nên không cần thêm gia vị.

    Tui không thích so sánh giữa các cá thể khác nhau vì vốn sự so sánh đó nó đã khập khiễng từ trước khi bắt đầu rồi. Nên tui không khuyến khích bản thân có những lời phê bình phiến diện mà không nhìn rõ mọi mặt. Hồi xưa lúc tui đi học trường cấp 3, cũng có những người khác hỏi tui là sao không chọn trường A mà chọn trường B. Đúng là lúc tui thi lên cấp 3 tui có nhiều sự lựa chọn nhưng rồi sự lựa chọn của tui cũng chỉ theo cảm tính là chính. Chứ mình đã học trường đó đâu mà biết. Ai cũng phải bắt đầu lại ở vạch xuất phát như ai. Cho nên không có sự lựa chọn chuẩn xác, chỉ có mình làm cho sự lựa chọn của mình trở nên đúng đắn mà thôi!

    Sau này nghĩ lại, tui tự hào vì sự lựa chọn của mình nhưng vẫn giữ trong mình sự tò mò nhất định vì những ngôi trường khác mà tui muốn thử một lần được thính giảng, được hòa cùng không khí nơi đó. Một phần do tui may mắn học ở trung tâm bồi dưỡng aka lò luyện thi aka sân chơi của toàn thể học sinh Sài Gòn. Vào đó đúng nghĩa thêm bạn thêm vui. Tui được làm quen với bạn bè từ mọi ngôi trường ở đất Sài Gòn. Hồi đó gần trường tui cũng không có nhiều trường cấp 3 lắm. Hàng xóm láng giềng chắc cũng chỉ có Thực Nghiệm Sư Phạm và PT Năng Khiếu. Nên có mấy câu lạc bộ sinh hoạt kỹ năng cũng toàn rù nhau chơi chung. Hồi xưa cuối tuần T7, Chủ Nhật sinh hoạt đội nhóm thì mấy đứa bạn tui trường khác xin được vô chơi, mà lỡ hổng cho vô cũng năn nỉ trốn vô. Mấy chú bảo vệ cũng quen mặt tụi tui hết rồi nên châm chước. Mà quậy thì quậy chứ đứa nào đứa nấy cũng không phá phách làm hư hỏng gì nên mấy chú cũng cho qua thôi à! Bây giờ nghe đâu không được như vậy nữa rồi…

    Kể vụ đó cũng để nói đến chuyện có một cộng đồng. Tui khá thích sinh hoạt nhóm, hoạt động ngoài trời hoặc hoạt động thể chất. Tui nghĩ một phần không thể thiếu trong cuộc sống là có đội nhóm của mình. Tui nghĩ những kết nối như vậy nên được tôn trọng và gìn giữ. Sau này càng lớn, đi làm tui mới biết tìm hội nhóm để kết nối khó đến nhường nào và không hề có sự thoải mái, hồn nhiên như thời 17-18. Tui chỉ mong bạn đọc được những dòng này, dù ở độ tuổi nào cũng hãy nhắc nhớ bản thân. Như tui vẫn trân trọng mọi kết nối trong cuộc đời tui!

  • Cuốn sổ nấy ăn của tui

    Cuốn sổ nấy ăn của tui

    Tui đang ngồi xem các mẫu gương để bố trí trong vài chỗ trong nhà. Bếp nhà tui hơi bi tối và khuất nên tui muốn đặt cái gương để phản chiếu ánh sáng chút chút. Nhìn cái chỗ bếp cũng rộng ra và sáng hơn. Đặt thêm một vài cây xanh dưới chân gương nữa là tuyệt vời ông mặt trời luôn!

    Có thể nói bếp là nơi tui làm nhiều thứ nhăng cụi khác bên cạnh việc nấu ăn. Tui ca hát, nhảy múa, lập phòng karaoke, nghe podcast, thay chậu cây, viết và còn hàng tỉ thứ khác được dùng không gian bếp để làm. Có thể nói bếp núc giống như nơi giữ lửa cho nhà và còn cho tui nữa.

    Tui có một cuốn sổ tui viết mấy món tui muốn thử nấu. Vì mấy bạn biết hông, thường tụi mình sẽ nấu những món mình thích ăn, và luôn có ý định mua những nguyên liệu quen xài lúc đi chợ, nên quanh đi quẩn lại mình cũng chỉ xắn tay áo làm những món thân thuộc. Tui chọn làm món ăn mới cũng để thử coi vốn kiến thức ít ỏi của mình có hữu dụng trong lúc chế biên món mới hông. Nhờ vậy mà tui cũng học thêm vài thứ mới khá hay ho đó nha!

    Mấy nay vô mùa lạnh tự nhiên tui thèm ăn nhiều món ngun ngút khói ghê. Hoặc một dĩa ốc lai rai kèm ly bia buổi tối như ở Sài Gòn là bá cháy, đỉnh nóc kịch trần liền!

    Tui không hay chơi game, cái game duy nhất tui chơi là Diablo hồi xửa xừa xưa á! Tui chơi với anh chị họ. Nói chung cốt truyện cũng hay và cái quan trọng là tui thích mấy cái nhân vật, giao diện game đẹp quá trời! Bẵng đi không còn cái đam mê đó nữa. Cuối tuần này em trai tui nó ghé chỗ tui chơi vì ở Pháp được nghỉ lễ Toussaints. Và dĩ nhiên là ngồi nghe tường thuật trực tiếp từ em tui trận chung kết thế giới Liên Minh rồi. Rồi tui ngồi đọc tiểu sử Faker mới biết sao cái bạn này bản “khỏe” dữ vậy. Đúng là hiếm hoi xuất hiện hiện một tài năng đặc biệt dữ vậy. Tui chưa bao giờ phũ nhận e-sport là một cái gì đó rất cuốn. Mà cũng mong là sắp tới sẽ có môi trường đào tạo để ở mình cũng sẽ có nhiều đội tuyển xịn xò hơn và hơn nữa. Biết đâu năm tới vô địch hông biết chừng!

    Đời này cứ phải mơ lớn thì mình mới được động lực phấn đấu cao hơn nữa!

    À nhân tiện idol đời đầu tui ra bài mới! Mấy bạn nghe Power của GD chưa? Nghe thêm 2-3 lần là “phái phái” liền!

    Có một cái podcast tui cũng mới nạp vào list để nghe gần đây là Lenny’s Podcast. Mấy bạn nghe thử. Về nhiều chủ đề tuy khác hoàn toàn sở trường của tui. Mà tui thấy thú vị lắm, nhất là mấy bạn có nhiều dự án cá nhân nè, marketing hay quản lý nè! Đều được hết á!

  • Phiếu bé ngoan hay là một lời động viên

    Phiếu bé ngoan hay là một lời động viên

    Mấy bạn có nhớ hồi còn nhỏ xíu lúc học mẫu giáo tụi mình đứa nào cũng có sổ bé ngoan không? Mình sẽ được dán hoa hồng và cuối tuần là một cái hoa sen to đẹp để chứng tỏ cả tuần đều rất chăm chỉ, hoạt bát, ngoan ngoãn và lễ phép. Tui nghĩ hồi đó mấy cái nhỏ nhỏ tinh thần vậy mà tụi mình vui, tụi mình khoe để được khen. Cũng không phải là cái kẹo hay cái bánh gì nhưng lại làm những đứa bé thiệt là sướng vui trong lòng. Tự nhiên tui thấy chuyện viết journals, ghi chú công việc thường nhật (không hẳn là nhật ký) cũng từa tựa giống vậy. Vì căn bản càng lớn mấy thứ “nhỏ nhặt” đó mình lại hay quên mất đi.

    Tui nghĩ tụi mình sẽ có những lúc vì quá bận bịu, vì bộ não phải tập trung vào nhiều thứ khác mà sẽ lãng quên mất nhiều điều trong ngày. 24 tiếng thì mình cũng chỉ ghi nhớ những hoạt động dài và đánh dấu một sự thay đổi nào đó. Chẳng hạn như bây giờ mấy bạn hỏi lại cuối tuần trước tui làm gì thì tui cũng không còn nhớ rõ nữa. Mà ngồi viết journals cũng có một sự thỏa mãn nhỏ nhỏ khi ngày qua ngày, tui cảm giác được mình đã tích trữ thêm điều hay nào ở bản thân, hay đã trì trệ việc gì, cảm thấy điều gì không hay lắm và cần được sửa đổi hoặc tìm một cách tiếp cận khác.

    Có bao giờ mấy bạn thưởng một món quà tinh thần cho bản thân như là : mua một món tráng miệng ngon, một cuốn sách hay hoặc là đi xem phim chiếu rạp để thưởng thức những thước phim đẹp mãn nhãn, kịch bản hay… một món quà tương xứng với công sức làm việc, học tập chăm chỉ của mình chẳng hạn. Hồi trước tui không biết làm việc như vậy cho lắm. Cho đến gần đây tui mới hiểu sự quan trọng của những món quà tinh thần cho chính mình chứ không phải là một ai khác. Tui thấy sướng nhất là khi nấu cho mình một bữa ăn đủ chất, phong phú mà quan trọng là phải ngon. Người xưa nói đúng, có thực mới vực được đạo. Tui phải ăn tui mới thấy sướng, mới có năng lượng làm mấy việc từ lớn lao đến “tầm xàm” nhất.

    Nhờ viết mấy dòng journals, tui cũng có dịp tự soi xét lại bản thân. Không phải để xét nét hay để tự cao gì tại tui thấy tui cũng khùng điên, cũng có mấy lúc get high, mấy lúc ngổn ngang, bồn chồn, mấy lúc chạm đáy nỗi sầu mà cũng có lúc hí ha hí hửng. Chỉ là tui cảm thấy biết ơn vì mình của năm nay đã tốt hơn năm ngoái thêm một chút xíu, khỏe khoắn và năng lượng và còn ngây ngô để còn làm mới và cải thiện bản thân. Và cảm ơn vì mình không hoàn hảo.

    Tui cũng cảm ơn mấy bạn đã vẫn luôn theo dõi và ủng hộ tui với những nội dung tui viết, tui làm. Dù nó vẫn mắc nhiều lỗi nè, dù tui cũng không thể nào theo kịp thời đại để đăng đàn thường xuyên, mà mấy bạn vẫn ở đây với tui. Ngồi xuống nghe tui trình bày qua mấy dòng văn viết lách có lúc chắp vá, có lúc nhảy chủ đề không lý do gì.

    Chúc bạn và tui luôn tìm thấy những bông hoa “bé ngoan” mỗi ngày cho dù tụi mình hông còn bé mấy nữa hen! Và chúc bạn có thiệt nhiều buổi bình minh bừng sáng và những buổi hoàng hôn đẹp thiệt đẹp như hoàng hôn tháng 11 chỗ tui ở

  • Bệnh nhưng ở xa

    Bệnh nhưng ở xa

    Tui sợ nhất là bị bệnh ở cái xứ trời lạnh này. Mặc dù tính ra tui ít khi nào đổ bệnh lắm. Vậy mà cũng có lúc tui bị hạ gục knock out bởi thời tiết ẩm ương, mà chán hơn nữa là lỡ nằm liệt giường là coi như tàn tạ luôn không ai lo cho.

    Lúc bệnh thì ai cũng muốn nghỉ ngơi để hồi sức tốt đúng hông? Riêng tui lúc bệnh lại nghĩ ra 9981 thứ trên đời để làm, muôn vàn hoạch định và tự nhiên trách vu vơ, tặc lưỡi nói : ủa sao có mấy chuyện vậy mà hông chịu làm nữa. Chỉ trừ khi tui bị rối loạn tiêu hóa. U là trời! Nó kinh khủng vô cùng! Tui hông biết mấy bạn sao chứ cảm giác nằm bẹp dí rất đáng sợ, chỉ mong cảm giác đau bụng trôi qua cho nhanh, và có thể ăn uống bình thường trở lại. Mấy lúc đó mới quý những lúc mình được ăn ngon và mình cảm thấy món ăn đó ngon. Mấy lúc đó mới cảm thấy cảm ơn vì thân thể cường tráng, năng lượng để có thể làm việc hiệu quả.

    Mấy bạn có bao giờ bị hết năng lượng đến mức cùng kiệt, biết rõ là mình chỉ mong được chui lên giường, trùm mền và làm một giấc thật sâu. Nhưng mà lúc nằm ngay ngắn rồi thì giấc ngủ lại không tới ngay mà cứ trằn trọc mãi. Tui đang gặp phải những chuỗi ngày như vậy. Hmm nói sao ta… tui nghĩ tui đang trải qua những ngày hơi nặng nề một xíu, khó khăn nhiều xíu và có quá nhiều thứ phải chu toàn, mà đôi khi nó vượt quá khả năng của bản thân. Những cái phiền não hơi quẩn quanh trong vài ngày và buồn cười là rất hay “tới thăm” lúc tui đổ bệnh.

    Tui hông dám khuyên gì ai nhưng thường mấy lúc mất ngủ vậy tui hay ngồi dậy đọc sách hoặc ngồi viết journals hoặc viết lách một xíu. Dù sao đi nữa cơn buồn ngủ cũng sẽ tới, chỉ là trong lúc chờ đợi thì tui tranh thủ tập trung vào một vài việc khác, tập trung vào hơi thở và đẩy những suy nghĩ vòng vèo ra ngoài bằng chữ viết. Coi vậy chứ mà hiệu quả lắm nha! Mình vừa nhìn được những lo lắng trong mình, mà mình cùng lúc có thể tìm ra một vài giải pháp cho nó hoặc không. Vì đôi khi, tui nghĩ mình chỉ cần tĩnh tâm và đối diện trực diện với căng thẳng mình đang có. Vì chúng lúc nào cũng ở đó như một hòn đá được cột vào con diều để điều khiển cho dễ với để diều không bay đi mất. Như những cảm giác vui vẻ, tích cực phải nên được cân bằng với những khoảng lặng trong cuộc sống vậy á!

    Một vài cuốn tui nghĩ bạn nên đọc giống tui : Humor, Seriously , sách nói về bài học giao tiếp và nghệ thuật kết nối bằng sự hài hước. Một cuốn nữa đó là : The Most Important Thing của Adyashanti.

  • 5 năm nữa bạn muốn thấy phiên bản nào của mình?

    5 năm nữa bạn muốn thấy phiên bản nào của mình?

    Dạo này tui làm podcast lại và thiệt vui vì đã tình cờ tìm được những người bạn thú vị, chia sẻ những ngóc ngách của chuyện nghề, cách nghĩ và nhiều thứ khác. Tui cũng biết vốn dĩ ngành kiến trúc khó tiếp cận nhưng vì vậy tui lại càng muốn làm. Hồi xưa hông có ai chỉ đường dẫn lối. Thì giờ đây tui mong là với sức lực nhỏ bé của tui, có thể đâu đó góp nhặt, tập hợp được một kho dự trữ mà mấy bạn có thể thoải mái tham khảo.

    Dĩ nhiên là hông ai trả tiền, trả công cho tui cho cái công chuyện này. Chủ yếu là tui thấy thích và có động lực nên mới bắt tay vô thực hiện thôi à! Cái tui không kiểm soát được tui quyết lòng bỏ qua. Tui chỉ có một khoảng thời gian hữu hạn để tập trung vào chuyện tui có khả năng giải quyết được và trước khi cảm thấy trễ, tui nhào vào thực hiện.

    Gần đây tui hay hỏi mọi người trong podcast của tui là 5 năm nữa, bạn muốn thấy phiên bản nào của mình? Có nhiều câu trả lời rất hay. Phần lớn tui thấy mọi người sẽ bắt đầu bằn một mong muốn tưởng đơn giản mà khó thực hiện nhen : mong mình được trọn vẹn như hiện tại và vẫn giữ được ngọn lửa nhiệt huyết bên trong của mỗi người. Tui hông dám nói mình trải qua nhiều chuyện nhưng bản thân cũng đã từng đôi lần phải vượt chông gai hơi “đơn thân độc mã”, tui có thể thấu cảm rằng đôi chân mình tiến về phía trước lắm lúc ngược chiều gió, lắm lúc phải vấp té cái đùng chứ không phải đường sá trơn tru, phẳng lì mà đi. Những lúc như vậy chỉ muốn vứt bỏ hết, không muốn tiếp tục làm gì hết trơn. Cho nên nguyện vọng đơn giản hông đi thụt lùi là quý lắm rồi! Vì đâu có ai muốn thời gian cứ tiếp tục trôi mà mình lại trôi tụt với dòng chảy này đúng hông.

    Tui thấy có ý này cũng hay. Nhiều khi cứ viết đại vài dòng trong mail hay thư tay cũng được. Xong hẹn ngày giờ cho năm tới hay 3 năm, 5 năm nữa, mình gửi cái mail đó hay chọn một cái hẹn trong lịch điện thoại để mở ra đọc dòng thư mình viết. Coi coi hồi đó mình mong muốn chuyện gì, mình có mơ ước gì, mình vui sướng hay buồn bã vì chuyện gì.

    Nhắc đến mơ ước mới nhớ,tui nghĩ là ai hồi nhỏ cũng mơ ước nhiều thứ, mong mình trở thành một hình mẫu lý tưởng trong lòng mình. Như hồi nhỏ tui có mơ ước thành nhà giáo nè. Nhưng sau này quên mất, mà học hành cũng không giỏi giang gì mấy nên cũng không dám làm nhà giáo nữa, có khi dạy hư tụi nhỏ không. Xong lớn thêm tầm 9-10 tuổi gì đó tui có mơ ước thành nhà thiết kế thời trang haha. Cái đam mê bây giờ nghe lại thấy mình tồ hết sức. Vì càng tìm hiểu tui càng thấy kiến thức đó vô hạn còn mình thì hơi hữu hạn về mọi mặt. May thay giờ đây tui cũng làm một công việc vừa có tính nghệ sĩ mà vừa có tính logic. Coi như cũng ổn áp đi!

    Mấy bạn giữ ấm và ăn uống đầy đủ nghen!!