Lâu lâu tui hay mua hoa cho mình, đem về cắm vào lọ hoa trong phòng khách. Tự nhiên thấy nhà cửa nó khang trang và được trau chuốt hơn một chút xíu. Thường sẽ là một hôm thứ 7 tui mua ở chợ của một cô mà lúc nào tui cũng mua của cổ. Bông cô bán rất đẹp và để cũng lâu quá trời lâu. Xong lấy điện thoại chụp một tấm để dành hoặc ưng quá ưng thì tui cũng đăng stories khoe vậy á mà!
Tui có đứa bạn dễ thương và tinh tế mà cũng khoái thích ghẹo tui. Nó cứ thấy tui chụp hình hoa trong nhà là nhắn liền tin : khai nhanh lên! Đứa nào tặng bông mày? Tui toàn cười hề hề nói nó : thời buổi này ít người tặng bông tặng hoa lắm! Toàn tự mua không à bạn mình ơi! Bạn tui nó hông kịp để tui phản ứng là nói luôn : Khỏi cần ! Để ta mua tặng mi. Tưởng gì chuyện nhỏ!
Hmm cũng nói thiệt là tui hông biết thời buổi này người ta hẹn hò ra sao… có lãng mạn, có tặng bông tặng hoa, có để ý quan tâm đến lời nói của nhau hay có thiệt tâm, hết lòng hay không… Rồi có gợi ý nhau những chuyện hay ho, thú vị để cùng nhau khám phá không. Tui mong nếu bạn hẹn hò thì hãy khiến nó trở nên thú vị, không phải vì người đối diện mà còn vì mình nữa!
Tui hay được đồng nghiệp để lên bàn cho cục kẹo, cái bánh, miếng chocolate. Chắc mấy tuần nay nhìn tui như kiểu dây đàn bị căng quá chuẩn bị đứt tới nơi nên hơi “cơm bưng nước rót” cho tui. Đi làm mà gặp được đồng nghiệp dễ thương tui thấy quá trời diễm phúc. Bạn tưởng tượng một ngày 8 tiếng luôn gặp đồng nghiệp mà còn lỡ trúng phải người hông đáng yêu cho lắm thì chán thôi rồi!
Tui thấy đôi khi làm người hơi trưởng thành cũng hơi mệt. Lâu lâu cũng không thể hoàn toàn theo ý mình vì nhiều nguyên tắc và trách nhiệm, vì phải ứng xử khéo léo. Mà đôi khi lại đi ngược lại với quan điểm của bản thân hoặc cho là có lịch sự đến mấy cũng sẽ có những lời phản hồi không hài lòng. Tính ra nhà hàng như một cái xã hội thu nhỏ vậy á! Đồ ăn ra sớm quá hay trễ quá cũng không được. Cho dù thức ăn có tinh chế, chất lượng, gia vị có vừa vặn đến đâu vẫn sẽ có thực khách phật lòng.
Nhờ hồi trước tui đi làm nhà hàng nên giờ tui nghĩ tui biết cách trân trọng công việc của người khác nhiều hơn, dù họ làm có tốt , có xấu ra sao chăng nữa, mình cũng không nên phê bình theo cách không có tính chất xây dựng. Tui đi ăn nhà hàng là chuyên gia xếp chén dĩa lại cho gọn thiệt gọn để mấy bạn phục vụ dễ lấy đi.
Tui coi Hai Ngày Một Đêm mấy bữa nay mà muốn lên plan đi du lịch ở Việt Nam quá đi! Đợt tới phải rủ cả nhà làm một chuyến mới được.
Để hiểu thêm về cách giao tiếp cho hợp tình hợp lý, dạo này tui đang nghe Podcast Think Fast, Talk Smart của Matt Abrahams. Chắc mấy bạn cũng nghe phong thanh cuốn sách cùng tên rồi đúng không? Tui nghĩ đây là một cuốn nên đọc và chủ đề thiết yếu cần được đào sâu.









