Tag: story-telling

  • Bạn có thành thật với chính mình?

    Bạn có thành thật với chính mình?

    Lớn tới tuổi này tui mới thấy lâu lâu mình hông thành thật với chính mình cho lắm. Giống như rõ ràng mình hông được vui hay gặp chuyện bất ổn nhưng vẫn phải giả bộ như hổng có chuyện gì to tát, hoặc là mình cũng xuề xòa bỏ qua, không lưu tâm mấy tới cảm xúc cá nhân vì vẫn còn nhiều việc phải hoàn thành, thời gian không cho phép… hoặc đơn giản là không thể thẳng thắn, thành thật nói ra cảm xúc của mình.

    Tự nhiên tui nhớ đến phim hoạt hình Inside Out. Nếu mấy bạn nhớ, phim cũng lâu lắm rồi. Rõ là phim hoạt hình mà độ tuổi nào xem vẫn thích, vẫn thấy chính mình trong đó. Đứa trẻ trong phim lớn lên là khi có những quả cầu với hỗn hợp nhiều cảm xúc chứ không phải chỉ là những cảm nhận thuần túy nữa. Tui thấy tui đâu đây! Hóa ra càng lớn dù muốn hay không mình càng phức tạp. Hông biết nên vui hay nên buồn nữa haha Cho nên dù gì đi nữa tui thấy vẫn nên dành thời gian để hiểu bên trong mình cần gì, muốn gì và luôn chân thành với bản thân nhất có thể.

    Tui hay chat với ba mẹ qua Zalo. Ba mẹ tui tính ra cũng phong cách xì tin lắm, thích gửi sticker và thả tim tin nhắn của tui. Tui đặt tên group nhà mình là : Gia Đình là số 1. Nghe tên là biết tui fan của mấy phim Romcom hồi xưa. Nhưng tui thấy gia đình luôn là số 1 thiệt. Dù có cách xa về địa lý, dù không phải ngày nào cũng gặp mặt, nói chuyện, nhưng chỉ cần luôn nghĩ về nhau, như ba mẹ tui hay nói. Vậy là cũng đủ rồi! Cũng như có một ngôi sao sáng dẫn tụi mình đi đúng đường.

    Tui luôn thấy ba mẹ tui là một nguồn cảm hứng lớn đối với tui. Ba mẹ là những người ham học hỏi vô cùng. Và họ chỉ tui cách tự học để góp nhặt kinh nghiệm. Ba tui sáng nay mới chat với tui khoe là ba đang học tiếng Anh lại từ đầu vì gần đây ba có nhiều thời gian cho mình hơn. Hồi còn trẻ, ba tui đã học ngoại ngữ nhiều. Nhưng rồi do công việc không sử dụng thường xuyên nên đã mai một dần, không còn nhạy bén như trước nữa. Ba bảo bồi dưỡng thêm để sau này còn tự tin đi du lịch nè. Kể ra mà tự hào quá trời! Tui nghĩ tụi mình hãy nên ủng hộ những người thân thương của mình. Vì lúc đó mình nán lại một chốc lát để “ăn mừng” cảm xúc nè, và cũng truyền động lực cho nhau nữa.

    Tui cũng thấy em trai tui xịn xò lắm nha! Tuy là lâu lâu tui cũng hay rầy nhóc em vì hông để ý nhiều thứ. Nhưng em tui giỏi thể thao nè, nó thi đấu đội tuyển thành phố suốt hồi cấp 3, cũng biết chu toàn, ngăn nắp mọi thứ. Càng về sau này, tui càng không ngại nói ra lời thương yêu và cổ vũ người thân trong gia đình. Vì suy cho cùng, những lúc đau buồn hay mệt mỏi, họ luôn vỗ về tui thật nhẹ nhàng. Tui cũng luôn biết ơn vì điều đó! Nên tui càng mong được thổ lộ với họ rằng gia đình luôn là một phần động lực trong tui.

    Cuối tuần rồi! Cùng nhau làm việc chăm chỉ hôm nay, hướng tới một cuối tuần an lành, ấm áp nha! 🤗 hay đi xem tranh giống tui nè