Tag: #mấychuyệnnhỏxíu

  • Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt

    Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt

    Cuộc sống sinh viên hồi trước thì khoảng mấy tuần cuối năm trước khi nghỉ lễ là tụi tui lầy lội làm xong đồ án. Tụi tui lay lắt, ăn bờ ngủ bụi để quan trọng là mô hình phải đẹp lồng lộn, bản vẽ, poster in lên lung linh để trình bày trong studio cho khí thế. Cái không khí cả khối xúm nhau vô phòng in ấn của trường để gửi bản vẽ và chờ ra giấy để check nó đông vui như đi trẩy hội vậy á. Cho dù có “lụt” cỡ nào thì bữa lên thuyết trình ai nấy cũng tươi phơi phới, mặc dù nhiều đứa mấy đêm trước có ngủ miếng nào đâu. Đúng nghĩa lúc đó máu sung lên là giọng điệu hào sảng liền. Xong phần của mình mà đuối quá thì xúm nhau chui vô góc nào đó đánh 1 giấc nhẹ nhàng bù cho mấy đêm thức trắng. Còn mấy tuần cuối năm ở công ty tui với đồng nghiệp cũng đua như cuộc đua kỳ thú vậy á! Chạy cho kịp chứ hổng gì, vì hết tuần sau là đa số mọi người đều xin ngày phép để đi du lịch, đi trượt tuyết hoặc về thăm bố mẹ, gia đình nội ngoại. Không khí cũng nô nức, náo nhiệt lắm nha! Một bên thì bắt đầu trang trí sảnh, bày biện cây thông Noel này kia, rồi rủ nhau đi chơi chợ Giáng Sinh sau giờ làm nè! Kể ra ít nhiều đều có không khí mùa lễ hội lớn nhất năm nha!

    Ở lâu trong công ty mà bắt đầu quen nhiều đồng nghiệp thân thân rồi là tui hay làm trò này trò kia, đùa giỡn đồ, cho xua tan bớt không khí căng thẳng á mà. Mấy bạn cứ tưởng tượng mỗi người đều có 2 màn hình rồi cứ ngồi chăm chú từ sáng tới tối cũng mệt lưng mỏi mắt quá trời chứ bộ. Sau khi phổ cập cho đồng nghiệp cách thả tim chục kiểu khác nhau, giờ đây vô công ty hay ít nhất là cái tầng tui làm, ai gặp tui hở cái là thả tim lại. Nhiều khi cũng mắc cười mấy bạn đồng nghiệp quá chừng.

    Tụi tui không kiểu đi afterwork thường xuyên tại tính chất công việc hiếm khi được về sớm. Có đứa về mà có đứa ở lại thì thiếu chân nên cũng mất vui. Cho nên thường tụi tui hay rủ nhau vào tối thứ sáu. Cả đám ngồi vô bàn uống ly bia trước rồi mới đi ăn với nhau buổi tối. Rồi tám với nhau đủ chuyện trên đời. Đồng nghiệp với nhau rất khác cảm giác tán gẫu với bạn bè quen trên ghế nhà trường, mà cũng rất khác bạn đại học. Tuy nhiên, tui cũng thân đặc biệt với một vài đồng nghiệp ở công ty. Cứ giỡn nhau rằng : hên là không đứa nào làm chung dự án vói đứa nào nên mới thân được đến giờ này, không thì chắc đánh nhau sứt đầu mẻ trán rồi. Dĩ nhiên những chủ đề tụi tui nói với nhau không dừng lại chỉ ở công việc hay ngành nghề. Tụi tui còn bàn về cả du lịch, đi chơi, hẹn hò công sở hay hẹn hò trên ứng dụng blablabla.

    Nhắc đến chuyện hẹn hò và làm quen bạn mới với những mục đích khác nhau, nhiều đồng nghiệp của tui nói rằng càng ngày họ càng không muốn, ngại ngùng hoặc gặp khó khăn trong việc tìm bạn mới nên sẽ tìm đến ứng dụng như một cách thức. Xong có anh bạn đồng nghiệp kia hỏi tui : ủa thấy tui đi chơi nhiều quá trời, rồi làm sao tui làm quen được bạn mới hay vậy? Rằng tui có xài ứng dụng không? Tui mới trả lời là “không” nên ảnh cũng hết hồn ngạc nhiên. Hồi trước có đợt bùng dịch đầu tiên tui cũng thử cài ứng dụng xài thử cho biết cái rồi tui cũng xóa luôn sau vài ngày sử dụng. Tui thấy nó hơi lạ lùng, mà ngay chính tui còn quyết định không để 100% thông tin cá nhân chân thật trên đó. Chắc đó chỉ là cảm nhận cá nhân thôi nhưng mà tui thấy nó cứ sao sao. Còn chuyện tui làm quen được với bạn mới bằng cách gì thì thiệt sự là nếu bạn muốn, bạn sẽ có hàng ngàn cách thức. Ví dụ như đi chơi với hội bạn thì bạn của tui sẽ giới thiệu bạn bè của họ cho tui làm quen nè, hay không ví dụ tui làm podcast tui cũng sẽ tìm hiểu và làm quen những người bạn mới trong những lĩnh vực mới nè, hay không trong một dịp hội ngộ hay một sự kiện gì đó diễn ra tui cũng sẽ thoải mái đón nhận những cuộc trò chuyện mới.

    Có một sự thiệt là tui không phải là cái đứa bay nhảy như chim làm quen hết người này đến người khác trong một buổi tiệc. Cái tánh tui nó rất kỳ khôi, tui phải tự nhận như vậy luôn á. Tuy hòa đồng và dễ bắt chuyện nhưng thường thì tui hơi kiểu nhát làm quen với người mới gặp. Nghe hơi mâu thuẫn ha! Bên cạnh đó tui lại hay là người theo chủ nghĩa : go for it! Nếu mình không làm thì ai làm cho mình đây. Nên là tui hay xông pha cho dù đôi khi có ngại ngùng. Tại tui thấy như mình đợi người khác làm quen mình trước, mà cái người kia cũng nghĩ như vậy thì cuối cùng không ai quen ai hết trơn. Thua cả làng luôn. Dĩ nhiên là tui cũng quan sát một xíu hoặc bắt chuyện coi người ta có muốn tiếp tục nói chuyện với mình hông chẳng hạn. Nếu không thì cũng hông sao! Tui thực hiện xong phần của tui rồi. Vậy á!

    Cho nên là ví dụ bạn có ngại ngùng quá thì kéo theo đứa bạn cho đỡ nhát rồi nhào vô bắt chuyện làm quen bạn mới nha! Không lần sau lôi tui đi theo cũng được nè!

  • Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Quelques petites choses – Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp

    Số là chiều nay tui ngồi lướt instagram thì bắt gặp hình nhà thờ Tân Định đã trang trí thiệt lấp lánh để đón Giáng Sinh ở Sài Gòn, tự nhiên bao nhiêu kỷ niệm hồi cấp 2 nó ùa về. Đúng rồi đó, hồi đó tui học cấp 2 ở ngay kế bên cái nhà thờ màu hồng hồng dễ thương đó đó. Trường cấp 2 của tui đông đúc, một khối tới mười mấy lớp lận. Lớp nửa buổi tui học mà còn có cả những lớp bán trú. Có lẽ là do ở ngay kế bên nhà thờ nên giờ giấc sinh hoạt của tụi tui cũng dần dần có hơi hướng của người theo đạo vậy. Tụi tui nghe tiếng chuông nhà thờ đổ để biết giờ giấc, kiểu như cứ 5 phút sau tiếng chuông nhà thờ là sẽ có tiếng trống ở dưới sân báo hiệu giờ ra chơi chẳng hạn. Ngày nào cũng như ngày nào, đều đặn tiếng đổ chuông nhà thờ và những hồi trống vào học, tan trường.

    Hồi đó, tui nhớ có một phong trào rất dễ thương của tụi học trò nghịch phá mà cũng tình cảm của tụi tui đó là tặng nhau thiệp Noel mỗi dịp lễ đến. Do xung quanh nhà thờ các sạp bày bán không chỉ đồ trang trí Giáng Sinh mà còn có những tấm thiệp nhỏ xinh, kim sa kim tuyến đồ. Cô chú bán dụng cụ học tập ngay đầu cổng trường cũng bày bán nữa nên là ai cũng mua. Không thích thiệp in sẵn lắm thì có thể mua bìa cứng màu về để tự trang trí, tự làm thiệp. Cái khoảng thời gian đó, đứa nào đứa nấy túm tụm lựa liền tay mấy tấm thiệp đặng tặng nhau ngày 24, 25 thấy dễ thương gì đâu. Mặc dù đa số tụi tui đều hổng ai theo đạo hết. Nhưng mà vậy có sao? Thích thì mình tặng thôi! Thời đó viết thiệp, không biết mấy đứa kia sao, chứ tui cũng ngồi nghĩ lâu thiệt lâu để không lời chúc nào giống lời chúc nào. Mỗi đứa là một câu chuyện khác nhau, một kiểu viết thiệp khác nhau. Tui còn nhớ, có đứa tui còn viết toàn bộ bằng tiếng Anh tại vì cứ hễ viết cho nhau là viết tiếng Anh trong khi nói chuyện thì nói tiếng Việt như ai! Ngộ ghê!

    Tui còn nhớ hồi đó ngay đường Hàn Thuyên ngay Dinh Độc Lập cứ tháng 12 là trải dài một hàng những sạp chuyên bán thiệp viết Giáng Sinh kéo dài qua tháng 1 là thiệp Tết. Hồi đó muốn lựa thiệp hay, thiệp đẹp, thiệp độc đáo thì cứ chui ra đó tìm. Nhiều lúc tui lựa được mấy tấm vừa hài hước mà cũng độc lạ lắm nha! Bây giờ, tui vẫn giữ thói quen chúc mừng Giáng Sinh đó với những đứa bạn của mình. Chỉ có khác một chút là tụi tui chia sẻ với nhau bằng tin nhắn, bằng mạng xã hội. Còn những tấm thiệp hồi xưa đó, tui vẫn giữ kỹ ở một tệp giữ giấy tờ để lâu lâu lôi ra đọc.

    Nhân tiện, có tin idol tui sắp theo phi hành đoàn đi Mặt Trăng khám phá. Nghe đâu đây cũng là ước mơ của ổng, bởi tui thấy mừng cho thần tượng của mình. “Ước mơ nào khi bạn mơ đủ, phấn đấu nhiều thì chắc chắn sẽ hoàn thành được.” Ổng nói vậy. Tính ra tui cũng mê cái nhóm nhạc này từ hồi cấp 2 chứ bộ. Tính ra cũng hơn 15 năm rồi còn gì. Thời gian trôi nhanh thiệt! Chuyện một thời mình đam mê nhạc Kpop, hâm mộ mấy nhóm nhạc. Mặc dù tui chưa bao giờ mua bất cứ thứ gì của thần tượng như những fan khác. Mà tui thấy qua thời gian tui cũng gom nhặt được vài điều hay hay. Giống như là dù có thích thú như thế nào cũng nên bình tĩnh để soi xét mọi vấn đề. Bên cạnh đó cũng nên phân tách cho chuẩn xác, không cổ súy cho những thứ gây hại và không vì vậy mà phủ nhận những điều tốt đẹp. Giờ buồn buồn vẫn ngồi coi lại mấy show hồi trước như Strong Heart hay Infinity Challenge hay parody thời xưa mà cười muốn xỉu lên xỉu xuống, vỗ đùi đen đét công nhận hội idol thời đó sao mà mặn mà một biển muối.

    Cũng thời đó là thời tui mê coi Kính Vạn Hoa, Ngày Xửa Ngày Xưa. Hổng biết duyên cớ gì mà dạo gần đây sự xuất hiện của một thế hệ (đối với tui là tượng đài, là huyền thoại) trở lại gần hơn với khán thính giả. Có khi năm sau có nhiều thứ đáng mong chờ sẽ được tiếp nối chăng? Bởi vậy tui mới thấy, tương lai dầu có là gì cũng đều đó những gam màu sáng, những tin tức hay, những thứ mới lạ chờ đón chúng ta.

    Tuy không còn là con nít nhưng lắm lúc vẫn mê trở lại làm con nhỏ xíu xiu hay ùa vào lòng ba mẹ. Hổng biết mấy bạn sao chứ tui cũng gửi một chục giấc mơ đủ kích cỡ vào năm sau rồi. Cuối năm hông còn có vụ xin quà của ông già Noel nữa, mà chưa ai đánh thuế giấc mơ nên tui cứ đặt thêm vài cái kỳ vọng cho bản thân. Hy vọng giờ này năm tới tui cũng có 1 list những thứ đã làm được khi lớn thêm một tuổi để tự hào ưỡn ngực, vươn vai với phiên bản tui ở 2022.