Tag: life

  • Phiếu bé ngoan hay là một lời động viên

    Phiếu bé ngoan hay là một lời động viên

    Mấy bạn có nhớ hồi còn nhỏ xíu lúc học mẫu giáo tụi mình đứa nào cũng có sổ bé ngoan không? Mình sẽ được dán hoa hồng và cuối tuần là một cái hoa sen to đẹp để chứng tỏ cả tuần đều rất chăm chỉ, hoạt bát, ngoan ngoãn và lễ phép. Tui nghĩ hồi đó mấy cái nhỏ nhỏ tinh thần vậy mà tụi mình vui, tụi mình khoe để được khen. Cũng không phải là cái kẹo hay cái bánh gì nhưng lại làm những đứa bé thiệt là sướng vui trong lòng. Tự nhiên tui thấy chuyện viết journals, ghi chú công việc thường nhật (không hẳn là nhật ký) cũng từa tựa giống vậy. Vì căn bản càng lớn mấy thứ “nhỏ nhặt” đó mình lại hay quên mất đi.

    Tui nghĩ tụi mình sẽ có những lúc vì quá bận bịu, vì bộ não phải tập trung vào nhiều thứ khác mà sẽ lãng quên mất nhiều điều trong ngày. 24 tiếng thì mình cũng chỉ ghi nhớ những hoạt động dài và đánh dấu một sự thay đổi nào đó. Chẳng hạn như bây giờ mấy bạn hỏi lại cuối tuần trước tui làm gì thì tui cũng không còn nhớ rõ nữa. Mà ngồi viết journals cũng có một sự thỏa mãn nhỏ nhỏ khi ngày qua ngày, tui cảm giác được mình đã tích trữ thêm điều hay nào ở bản thân, hay đã trì trệ việc gì, cảm thấy điều gì không hay lắm và cần được sửa đổi hoặc tìm một cách tiếp cận khác.

    Có bao giờ mấy bạn thưởng một món quà tinh thần cho bản thân như là : mua một món tráng miệng ngon, một cuốn sách hay hoặc là đi xem phim chiếu rạp để thưởng thức những thước phim đẹp mãn nhãn, kịch bản hay… một món quà tương xứng với công sức làm việc, học tập chăm chỉ của mình chẳng hạn. Hồi trước tui không biết làm việc như vậy cho lắm. Cho đến gần đây tui mới hiểu sự quan trọng của những món quà tinh thần cho chính mình chứ không phải là một ai khác. Tui thấy sướng nhất là khi nấu cho mình một bữa ăn đủ chất, phong phú mà quan trọng là phải ngon. Người xưa nói đúng, có thực mới vực được đạo. Tui phải ăn tui mới thấy sướng, mới có năng lượng làm mấy việc từ lớn lao đến “tầm xàm” nhất.

    Nhờ viết mấy dòng journals, tui cũng có dịp tự soi xét lại bản thân. Không phải để xét nét hay để tự cao gì tại tui thấy tui cũng khùng điên, cũng có mấy lúc get high, mấy lúc ngổn ngang, bồn chồn, mấy lúc chạm đáy nỗi sầu mà cũng có lúc hí ha hí hửng. Chỉ là tui cảm thấy biết ơn vì mình của năm nay đã tốt hơn năm ngoái thêm một chút xíu, khỏe khoắn và năng lượng và còn ngây ngô để còn làm mới và cải thiện bản thân. Và cảm ơn vì mình không hoàn hảo.

    Tui cũng cảm ơn mấy bạn đã vẫn luôn theo dõi và ủng hộ tui với những nội dung tui viết, tui làm. Dù nó vẫn mắc nhiều lỗi nè, dù tui cũng không thể nào theo kịp thời đại để đăng đàn thường xuyên, mà mấy bạn vẫn ở đây với tui. Ngồi xuống nghe tui trình bày qua mấy dòng văn viết lách có lúc chắp vá, có lúc nhảy chủ đề không lý do gì.

    Chúc bạn và tui luôn tìm thấy những bông hoa “bé ngoan” mỗi ngày cho dù tụi mình hông còn bé mấy nữa hen! Và chúc bạn có thiệt nhiều buổi bình minh bừng sáng và những buổi hoàng hôn đẹp thiệt đẹp như hoàng hôn tháng 11 chỗ tui ở

  • Bệnh nhưng ở xa

    Bệnh nhưng ở xa

    Tui sợ nhất là bị bệnh ở cái xứ trời lạnh này. Mặc dù tính ra tui ít khi nào đổ bệnh lắm. Vậy mà cũng có lúc tui bị hạ gục knock out bởi thời tiết ẩm ương, mà chán hơn nữa là lỡ nằm liệt giường là coi như tàn tạ luôn không ai lo cho.

    Lúc bệnh thì ai cũng muốn nghỉ ngơi để hồi sức tốt đúng hông? Riêng tui lúc bệnh lại nghĩ ra 9981 thứ trên đời để làm, muôn vàn hoạch định và tự nhiên trách vu vơ, tặc lưỡi nói : ủa sao có mấy chuyện vậy mà hông chịu làm nữa. Chỉ trừ khi tui bị rối loạn tiêu hóa. U là trời! Nó kinh khủng vô cùng! Tui hông biết mấy bạn sao chứ cảm giác nằm bẹp dí rất đáng sợ, chỉ mong cảm giác đau bụng trôi qua cho nhanh, và có thể ăn uống bình thường trở lại. Mấy lúc đó mới quý những lúc mình được ăn ngon và mình cảm thấy món ăn đó ngon. Mấy lúc đó mới cảm thấy cảm ơn vì thân thể cường tráng, năng lượng để có thể làm việc hiệu quả.

    Mấy bạn có bao giờ bị hết năng lượng đến mức cùng kiệt, biết rõ là mình chỉ mong được chui lên giường, trùm mền và làm một giấc thật sâu. Nhưng mà lúc nằm ngay ngắn rồi thì giấc ngủ lại không tới ngay mà cứ trằn trọc mãi. Tui đang gặp phải những chuỗi ngày như vậy. Hmm nói sao ta… tui nghĩ tui đang trải qua những ngày hơi nặng nề một xíu, khó khăn nhiều xíu và có quá nhiều thứ phải chu toàn, mà đôi khi nó vượt quá khả năng của bản thân. Những cái phiền não hơi quẩn quanh trong vài ngày và buồn cười là rất hay “tới thăm” lúc tui đổ bệnh.

    Tui hông dám khuyên gì ai nhưng thường mấy lúc mất ngủ vậy tui hay ngồi dậy đọc sách hoặc ngồi viết journals hoặc viết lách một xíu. Dù sao đi nữa cơn buồn ngủ cũng sẽ tới, chỉ là trong lúc chờ đợi thì tui tranh thủ tập trung vào một vài việc khác, tập trung vào hơi thở và đẩy những suy nghĩ vòng vèo ra ngoài bằng chữ viết. Coi vậy chứ mà hiệu quả lắm nha! Mình vừa nhìn được những lo lắng trong mình, mà mình cùng lúc có thể tìm ra một vài giải pháp cho nó hoặc không. Vì đôi khi, tui nghĩ mình chỉ cần tĩnh tâm và đối diện trực diện với căng thẳng mình đang có. Vì chúng lúc nào cũng ở đó như một hòn đá được cột vào con diều để điều khiển cho dễ với để diều không bay đi mất. Như những cảm giác vui vẻ, tích cực phải nên được cân bằng với những khoảng lặng trong cuộc sống vậy á!

    Một vài cuốn tui nghĩ bạn nên đọc giống tui : Humor, Seriously , sách nói về bài học giao tiếp và nghệ thuật kết nối bằng sự hài hước. Một cuốn nữa đó là : The Most Important Thing của Adyashanti.

  • Ngày của người giữ và cho chữ

    Ngày của người giữ và cho chữ

    Tui nhớ hồi trước lúc còn đi học, tui có chia sẻ với một giáo sư trong trường tui là người Việt Nam mình có ngày hiến chương Nhà Giáo. Người ta bất ngờ lắm! Vì ở Pháp không có ngày này, không có lễ để tôn vinh nghề giáo dục. Tuy nhiên, cuối năm họ vẫn có một buổi họp lớp nho nhỏ, ăn uống cùng nhau và nếu thích thì học sinh có thể tặng quà cho giáo viên của mình. 

    Tui nghĩ người châu Á có vẻ sống nội tâm và sâu sắc hơn đôi chỗ so với xã hội phương Tây. Có lẽ vì nhiều giá trị và sự tri ân nhất định với những người có ảnh hưởng trực tiếp đến cá nhân mình. Không có nghĩa là người Pháp họ không tình cảm nha, chỉ là tui thấy họ bộc lộ theo một cách khác thôi à. 

    Ngồi uống cà phê nghỉ trưa mà tui nhớ về những câu nói bất hủ của các thầy cô hồi xưa tui may mắn được nghe giảng, mà nếu viết lại có khi chép đầy cuốn tập. Bây giờ có lẽ khó mà nhớ được hết nhưnh tui nhớ người dạy chữ đầu tiên trước khi vào cấp 1 là một giáo viên đã về hưu mà tui được phép gọi là bà Bảy. Cô kèm học chữ cho vì hồi đó tui nhớ ba mẹ tui gửi đi học bảng chữ cái sớm. Bà Bảy tình cảm nhưng nghiêm khắc vô cùng. Vì “nét chữ nết người”. Hay chăng thầy Bá dạy Toán hồi cấp 2 với những câu lục bát để tụi tui nhớ bài Hình học dễ hơn. Hay thầy Tạo ở trường cấp ba của tui : “Đứa nào “trúng số” thì lên bảng nha!”  hay không thì : “trời ơi cái này dễ ợt như chơi vầy mà có 3 chữ là ra”. Và vì tui vừa học chính ở trường, vừa học thêm ở 218 LTT hay cả việc học thêm ngoại ngữ ở ngoài nên tui còn được thỉnh giáo nhiều thầy cô hơn 

    Tui nghĩ không ai có đủ kiên nhẫn như thầy cô với những trò giỡn của đám học trò này. Nhưng cũng không niềm vui nào đong đầy bằng khi chia sẻ 9 tháng – 1 năm học với mấy chục đứa quỷ ma bày trò, từ tổ chức sinh nhật bí mật đến trốn góc lớp hù giáo viên. Tui nhớ hoài chuyện tui câu giờ để nhỏ lớp trưởng chạy đi lấy bánh sinh nhật ở cổng trường cho giáo viên chủ nhiệm lớp 10 của tui. Nhìn mặt cô hoang mang mà tui cũng nóng lòng theo nhưng vẫn phải làm tròn vai. haha

    Tui nghĩ có 3 nhân tố hình thành nên tui của hiện tại là : gia đình, thầy cô và vòng tròn bạn bè. Và thật may mắn thay nếu trong mấy năm đầu đời được học tập, ảnh hưởng cách tư duy và quan sát từ họ. Dù không đi học nữa nhưng tui vẫn nhớ cơ số lời dạy của thầy cô : để biết mình còn hữu hạn với kiến thức rộng lớn ngoài kia, để biết cần phải kiên cường hơn với mọi chông gai, để biết dù có thế nào vẫn hãy sống thật khiêm nhường và lễ độ.

    Một lần nữa, chúc mừng ngày của Người giữ và cho chữ! 

  • Bạn có thành thật với chính mình?

    Bạn có thành thật với chính mình?

    Lớn tới tuổi này tui mới thấy lâu lâu mình hông thành thật với chính mình cho lắm. Giống như rõ ràng mình hông được vui hay gặp chuyện bất ổn nhưng vẫn phải giả bộ như hổng có chuyện gì to tát, hoặc là mình cũng xuề xòa bỏ qua, không lưu tâm mấy tới cảm xúc cá nhân vì vẫn còn nhiều việc phải hoàn thành, thời gian không cho phép… hoặc đơn giản là không thể thẳng thắn, thành thật nói ra cảm xúc của mình.

    Tự nhiên tui nhớ đến phim hoạt hình Inside Out. Nếu mấy bạn nhớ, phim cũng lâu lắm rồi. Rõ là phim hoạt hình mà độ tuổi nào xem vẫn thích, vẫn thấy chính mình trong đó. Đứa trẻ trong phim lớn lên là khi có những quả cầu với hỗn hợp nhiều cảm xúc chứ không phải chỉ là những cảm nhận thuần túy nữa. Tui thấy tui đâu đây! Hóa ra càng lớn dù muốn hay không mình càng phức tạp. Hông biết nên vui hay nên buồn nữa haha Cho nên dù gì đi nữa tui thấy vẫn nên dành thời gian để hiểu bên trong mình cần gì, muốn gì và luôn chân thành với bản thân nhất có thể.

    Tui hay chat với ba mẹ qua Zalo. Ba mẹ tui tính ra cũng phong cách xì tin lắm, thích gửi sticker và thả tim tin nhắn của tui. Tui đặt tên group nhà mình là : Gia Đình là số 1. Nghe tên là biết tui fan của mấy phim Romcom hồi xưa. Nhưng tui thấy gia đình luôn là số 1 thiệt. Dù có cách xa về địa lý, dù không phải ngày nào cũng gặp mặt, nói chuyện, nhưng chỉ cần luôn nghĩ về nhau, như ba mẹ tui hay nói. Vậy là cũng đủ rồi! Cũng như có một ngôi sao sáng dẫn tụi mình đi đúng đường.

    Tui luôn thấy ba mẹ tui là một nguồn cảm hứng lớn đối với tui. Ba mẹ là những người ham học hỏi vô cùng. Và họ chỉ tui cách tự học để góp nhặt kinh nghiệm. Ba tui sáng nay mới chat với tui khoe là ba đang học tiếng Anh lại từ đầu vì gần đây ba có nhiều thời gian cho mình hơn. Hồi còn trẻ, ba tui đã học ngoại ngữ nhiều. Nhưng rồi do công việc không sử dụng thường xuyên nên đã mai một dần, không còn nhạy bén như trước nữa. Ba bảo bồi dưỡng thêm để sau này còn tự tin đi du lịch nè. Kể ra mà tự hào quá trời! Tui nghĩ tụi mình hãy nên ủng hộ những người thân thương của mình. Vì lúc đó mình nán lại một chốc lát để “ăn mừng” cảm xúc nè, và cũng truyền động lực cho nhau nữa.

    Tui cũng thấy em trai tui xịn xò lắm nha! Tuy là lâu lâu tui cũng hay rầy nhóc em vì hông để ý nhiều thứ. Nhưng em tui giỏi thể thao nè, nó thi đấu đội tuyển thành phố suốt hồi cấp 3, cũng biết chu toàn, ngăn nắp mọi thứ. Càng về sau này, tui càng không ngại nói ra lời thương yêu và cổ vũ người thân trong gia đình. Vì suy cho cùng, những lúc đau buồn hay mệt mỏi, họ luôn vỗ về tui thật nhẹ nhàng. Tui cũng luôn biết ơn vì điều đó! Nên tui càng mong được thổ lộ với họ rằng gia đình luôn là một phần động lực trong tui.

    Cuối tuần rồi! Cùng nhau làm việc chăm chỉ hôm nay, hướng tới một cuối tuần an lành, ấm áp nha! 🤗 hay đi xem tranh giống tui nè

  • Nếu muốn sẽ có cách

    Nếu muốn sẽ có cách

    Hổm rày tui bắt gặp một vài chuyện khiến tui nghĩ cái mong muốn của mình đủ mạnh mẽ và bền bĩ thì rồi mình sẽ có cách để giải quyết.

    Từ hồi tui tập nhảy lại hình như instagram của tui cũng biết hay sao á. Hôm nào chán chán ngồi xem reels toàn được gợi ý clip đồ ăn với nhảy múa không à. Bữa tui ngồi xem instagram mấy đoạn videos về nhảy múa trong điện thoại của tui, cái là tui xem trúng ngay đoạn nhảy solo jazz roots của anh kia nhìn mặt quen quen. Tui coi một hồi mới nhớ ra hồi trước hay coi anh này nhảy bboy trong mấy giải Redbull quốc tế này nọ nè. Kỹ thuật phải nói là thuộc hàng thượng thừa. Mới té ra là sau khi bị chấn thương nặng và quá thường xuyên thì ảnh không tập nhảy bboy được nữa, tại càng nhảy càng đau mặc dù một lòng vẫn đam mê với nhảy múa. May mắn thay, ảnh tìm được một bộ môn mới để tập và học lại từ đầu để không rời xa sàn nhảy mà còn để tiếp thu thêm một văn hóa mới với một thể loại nhịp điệu có một lịch sử phát triển rất lâu là nhạc jazz.

    Không biết mấy bạn có cảm giác như có những ngày mình thiệt không làm được gì ra hồn không? Tui y chang. Mấy ngày đó tui hay kêu là ngày đổ vỡ. Thường mấy ngày đó tui hậu đậu ngang. Đụng đâu đổ đó, vấp té, tông cái đùng vô bàn bầm tím chân hoặc không có năng suất lắm trong công việc. Thường tui sẽ hạn chế bưng đồ dễ vỡ tại tui biết kiểu gì tui cũng làm rớt. Những ngày giống vầy hay khiến tui chán đời không muốn làm gì lớn lao. Bởi tui có một câu châm ngôn cho chính mình : phàm việc gì cố gắng hôm nay mà đổ vỡ thì thôi ngưng lại, ngó coi sai chỗ nào rồi mai mình làm lại. Trong công việc, khi hiệu quả đã không cao mà còn sơ suất thì chắc chắn kết quả sẽ không tốt. Nếu không gặp phải giới hạn về thời gian, tui sẽ không cố đâm đầu làm cho xong.

    Khi tự nhiên rơi vô trúng trường hợp có quá nhiều thứ phiền não cần giải quyết một lúc. Tui sẽ ngồi xuống liệt kê ra một mẩu giấy nhỏ: việc cần làm, việc làm sau và chưa có hướng giải quyết cụ thể, mà tui hay viết kiểu : “làm đi nhanh lên còn chờ gì” hay là “trời ơi cho xin một phép màu” để xả luôn buồn bực ra ngoài. Tui hông biết mấy bạn viết journal kiểu nào chứ tui hay viết kiểu này. Nhiều khi đọc lại như một quyển nhật ký hề hước. 

    Chuyện này chắc nhiều người biết mà tại tui lâu lâu đọc lại cũng hết hồn. Chính là chuyện mỗi ngày có 330 tỷ tế bào mới trong cơ thể được sinh ra để thay thế cho số lượng tế bào chết đi tương đương. Cơ thể của chúng ta có khả năng tái tạo phi thường. Nên là đừng lo ngày mới không có gì mới. Chính tụi mình đã mới lên mỗi ngày luôn rồi á!

    Có nhiều lần tui nói về chuyện tui thích mấy giây phút nho nhỏ trong ngày mà tui vô thấy một thứ thiệt dễ thương, phát hiện ra một cái gì đó khiến tui vỡ òa thích thú, hay chỉ đơn giản ngồi ngắm mưa vài phút hay nghe tiếng lửa tí tách cháy trong lò sưởi ở công ty. Nếu mà mình tìm được mấy niềm vui bé bé đó để cân bằng lại với những áp lực thường nhật. Đời phải sóng gió một chút mới vui. Đời phải cân bằng mộ chút mới bình tâm.