Tag: journals-cua-tui

  • 365 ngày may mắn

    365 ngày may mắn

    Tui bị hơi ngược ngạo với người ta. Theo kiểu là tui hay nhìn việc bới móc để tìm xem có gì đẹp đẽ không thay vì đi tìm chỗ để phê bình, mặc dù tui hiểu sức cuốn hút của drama haha. Cái gì càng nhiều kịch tính người ta càng xúm lại coi nhiều. Có 2 lý do chính : tui nghĩ việc cảm xúc mình được đưa lên cao hay dìm xuống thấp là do mình. Nên là nếu mình cứ để bản thân mơn trớn theo đà để chỉ trích không mà không biết cách ghi nhận những điểm hay ho thì tui thấy hơi uổng. Với một lý do nữa là tui thấy trên báo đài với lại xung quanh ai nấy cũng toàn đưa ra những vấn đề “nhức nhối”, “căng thẳng”, “đau đầu” thì thôi mình nạp đủ lượng tiêu cực rồi (dù chủ động hay bị động) thì mình hãy tự thân vận động đi tìm tí ánh nắng ấm áp cho mình. Mùa đông đã lạnh lẽo thì chứ, mà còn toàn nghe chuyện đáng chê trách chắc mặt mũi chảy dài cả thước luôn quá.

    Nói vậy không có nghĩa là tui tránh tranh luận. Tui thích tranh luận theo hướng xây dựng nên nếu mình nhìn vấn đề bằng nhiều góc nhìn và tự phân tích được chỗ đúng, chỗ sai, chỗ tốt, chỗ chưa tốt thì mình vào thẳng việc luôn và không mất quá nhiều thời gian để tìm ra những cách giải quyết. Nói chung có chủ đề hay để bàn tán, chém gió cũng vui chứ bộ. Tui chỉ mong mỗi ngày mình học được cách để mở mang tầm nhìn và chắt lọc, học hỏi những điều thú vị mà mình chưa biết tới. Có một thứ tui học được cũng được một thời gian rồi : đó là sức nặng của lời nói nhiều khi nó còn mạnh hơn cả vũ lực. Nên là lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau thôi. Với tui thấy việc mình cân nhắc một việc với 3 vai khác nhau : vai bản thân, vai người đối diện và vai của người ở ngoài nhìn vào sẽ khiến mình bình tĩnh, tập trung hơn và bớt bị cảm xúc chi phối.

    Hồi trước, tui hay nghĩ cái việc may mắn là cái gì đó kinh khủng lắm nha! Giống như là mình trúng giải độc đắc xổ số hay là mình nhận được món quà bất ngờ chẳng hạn. Nhưng thiệt ra bây giờ với tui mỗi ngày tui thấy tui đều may mắn.

    Tui có một sức khỏe tốt và luôn cố gắng luyện tập để duy trì.

    Tui có thể ăn những món ngon mà tui thích.

    Tui có gia đình và bạn bè và thật may mắn vì họ luôn khỏe mạnh và vui vẻ.

    Tui lâu lâu có thể đi du lịch đó đây ngắm cảnh đẹp, hít thở không khí trong lành.

    Tui có thể ôm những người tui yêu quý vào lòng nè.

    Tui có mấy cái cây xanh để chăm sóc, luôn có một vài cuốn sách hay để đọc.

    Tui có trang blog này và một vài sản phẩm khác vẫn chăm chỉ làm việc để công bố cho mọi người nè

    Ể! Tính ra vậy cũng nhiều chứ ha?! Từ hồi đại dịch tới giờ tui vẫn luôn tự nhắc nhớ mình rằng nếu có thể, hãy nên trân trọng những điều may mắn vốn có, tuy nhỏ xíu xiu, chính ra lại thành ra một rổ những thứ lấp lánh to bự. Còn bạn thì sao? Kể tui nghe những điều may mắn của bạn nha!

  • Bạn có thành thật với chính mình?

    Bạn có thành thật với chính mình?

    Lớn tới tuổi này tui mới thấy lâu lâu mình hông thành thật với chính mình cho lắm. Giống như rõ ràng mình hông được vui hay gặp chuyện bất ổn nhưng vẫn phải giả bộ như hổng có chuyện gì to tát, hoặc là mình cũng xuề xòa bỏ qua, không lưu tâm mấy tới cảm xúc cá nhân vì vẫn còn nhiều việc phải hoàn thành, thời gian không cho phép… hoặc đơn giản là không thể thẳng thắn, thành thật nói ra cảm xúc của mình.

    Tự nhiên tui nhớ đến phim hoạt hình Inside Out. Nếu mấy bạn nhớ, phim cũng lâu lắm rồi. Rõ là phim hoạt hình mà độ tuổi nào xem vẫn thích, vẫn thấy chính mình trong đó. Đứa trẻ trong phim lớn lên là khi có những quả cầu với hỗn hợp nhiều cảm xúc chứ không phải chỉ là những cảm nhận thuần túy nữa. Tui thấy tui đâu đây! Hóa ra càng lớn dù muốn hay không mình càng phức tạp. Hông biết nên vui hay nên buồn nữa haha Cho nên dù gì đi nữa tui thấy vẫn nên dành thời gian để hiểu bên trong mình cần gì, muốn gì và luôn chân thành với bản thân nhất có thể.

    Tui hay chat với ba mẹ qua Zalo. Ba mẹ tui tính ra cũng phong cách xì tin lắm, thích gửi sticker và thả tim tin nhắn của tui. Tui đặt tên group nhà mình là : Gia Đình là số 1. Nghe tên là biết tui fan của mấy phim Romcom hồi xưa. Nhưng tui thấy gia đình luôn là số 1 thiệt. Dù có cách xa về địa lý, dù không phải ngày nào cũng gặp mặt, nói chuyện, nhưng chỉ cần luôn nghĩ về nhau, như ba mẹ tui hay nói. Vậy là cũng đủ rồi! Cũng như có một ngôi sao sáng dẫn tụi mình đi đúng đường.

    Tui luôn thấy ba mẹ tui là một nguồn cảm hứng lớn đối với tui. Ba mẹ là những người ham học hỏi vô cùng. Và họ chỉ tui cách tự học để góp nhặt kinh nghiệm. Ba tui sáng nay mới chat với tui khoe là ba đang học tiếng Anh lại từ đầu vì gần đây ba có nhiều thời gian cho mình hơn. Hồi còn trẻ, ba tui đã học ngoại ngữ nhiều. Nhưng rồi do công việc không sử dụng thường xuyên nên đã mai một dần, không còn nhạy bén như trước nữa. Ba bảo bồi dưỡng thêm để sau này còn tự tin đi du lịch nè. Kể ra mà tự hào quá trời! Tui nghĩ tụi mình hãy nên ủng hộ những người thân thương của mình. Vì lúc đó mình nán lại một chốc lát để “ăn mừng” cảm xúc nè, và cũng truyền động lực cho nhau nữa.

    Tui cũng thấy em trai tui xịn xò lắm nha! Tuy là lâu lâu tui cũng hay rầy nhóc em vì hông để ý nhiều thứ. Nhưng em tui giỏi thể thao nè, nó thi đấu đội tuyển thành phố suốt hồi cấp 3, cũng biết chu toàn, ngăn nắp mọi thứ. Càng về sau này, tui càng không ngại nói ra lời thương yêu và cổ vũ người thân trong gia đình. Vì suy cho cùng, những lúc đau buồn hay mệt mỏi, họ luôn vỗ về tui thật nhẹ nhàng. Tui cũng luôn biết ơn vì điều đó! Nên tui càng mong được thổ lộ với họ rằng gia đình luôn là một phần động lực trong tui.

    Cuối tuần rồi! Cùng nhau làm việc chăm chỉ hôm nay, hướng tới một cuối tuần an lành, ấm áp nha! 🤗 hay đi xem tranh giống tui nè