Tui sợ nhất là bị bệnh ở cái xứ trời lạnh này. Mặc dù tính ra tui ít khi nào đổ bệnh lắm. Vậy mà cũng có lúc tui bị hạ gục knock out bởi thời tiết ẩm ương, mà chán hơn nữa là lỡ nằm liệt giường là coi như tàn tạ luôn không ai lo cho.
Lúc bệnh thì ai cũng muốn nghỉ ngơi để hồi sức tốt đúng hông? Riêng tui lúc bệnh lại nghĩ ra 9981 thứ trên đời để làm, muôn vàn hoạch định và tự nhiên trách vu vơ, tặc lưỡi nói : ủa sao có mấy chuyện vậy mà hông chịu làm nữa. Chỉ trừ khi tui bị rối loạn tiêu hóa. U là trời! Nó kinh khủng vô cùng! Tui hông biết mấy bạn sao chứ cảm giác nằm bẹp dí rất đáng sợ, chỉ mong cảm giác đau bụng trôi qua cho nhanh, và có thể ăn uống bình thường trở lại. Mấy lúc đó mới quý những lúc mình được ăn ngon và mình cảm thấy món ăn đó ngon. Mấy lúc đó mới cảm thấy cảm ơn vì thân thể cường tráng, năng lượng để có thể làm việc hiệu quả.
Mấy bạn có bao giờ bị hết năng lượng đến mức cùng kiệt, biết rõ là mình chỉ mong được chui lên giường, trùm mền và làm một giấc thật sâu. Nhưng mà lúc nằm ngay ngắn rồi thì giấc ngủ lại không tới ngay mà cứ trằn trọc mãi. Tui đang gặp phải những chuỗi ngày như vậy. Hmm nói sao ta… tui nghĩ tui đang trải qua những ngày hơi nặng nề một xíu, khó khăn nhiều xíu và có quá nhiều thứ phải chu toàn, mà đôi khi nó vượt quá khả năng của bản thân. Những cái phiền não hơi quẩn quanh trong vài ngày và buồn cười là rất hay “tới thăm” lúc tui đổ bệnh.
Tui hông dám khuyên gì ai nhưng thường mấy lúc mất ngủ vậy tui hay ngồi dậy đọc sách hoặc ngồi viết journals hoặc viết lách một xíu. Dù sao đi nữa cơn buồn ngủ cũng sẽ tới, chỉ là trong lúc chờ đợi thì tui tranh thủ tập trung vào một vài việc khác, tập trung vào hơi thở và đẩy những suy nghĩ vòng vèo ra ngoài bằng chữ viết. Coi vậy chứ mà hiệu quả lắm nha! Mình vừa nhìn được những lo lắng trong mình, mà mình cùng lúc có thể tìm ra một vài giải pháp cho nó hoặc không. Vì đôi khi, tui nghĩ mình chỉ cần tĩnh tâm và đối diện trực diện với căng thẳng mình đang có. Vì chúng lúc nào cũng ở đó như một hòn đá được cột vào con diều để điều khiển cho dễ với để diều không bay đi mất. Như những cảm giác vui vẻ, tích cực phải nên được cân bằng với những khoảng lặng trong cuộc sống vậy á!
Một vài cuốn tui nghĩ bạn nên đọc giống tui : Humor, Seriously , sách nói về bài học giao tiếp và nghệ thuật kết nối bằng sự hài hước. Một cuốn nữa đó là : The Most Important Thing của Adyashanti.


