Tag: đôi dòng

  • Cuối tuần của bạn ra sao?

    Cuối tuần của bạn ra sao?

    Cuối tuần của tui thường là một cuối tuần quay mòng mòng vì tui sẽ dành thời gian tổng vệ sinh sạch sẽ tổng hành dinh mặc dù thường ngày tui cũng hay hút bụi hay lau dọn sơ sơ. Nhưng cảm giác sướng nhất là cảm giác thấy nhà cửa tinh tươm sạch boong bóng loáng. Nghe như kiểu giới thiệu sản phẩm nước lau nhà ghê chưa haha

    Thứ bảy, chủ nhật cũng là ngày mà tui cổ vũ bản thân đi tập thể dục. Trong tuần thì tui đi tập nhảy xíu xiu mà về nhà sau giờ làm cũng trễ nên cũng lười đi lắm. Từ dạo tui ép bản thân phải tập thể dục đều đặn không được viện cớ làm biếng nghỉ tập thì coi bộ tình trạng cổ vai gáy được cải thiện khá khá. Coi như thêm được một vài tiếng nghỉ ngơi khỏi các thiết bị điện tử. Vì vốn dĩ ngoài việc đi làm thì những công việc khác của tui cũng phụ thuộc vào máy vi tính.

    Dạo này tui để ý tui viết tay xấu tệ. Hông rõ ràng và dễ đọc giống như xưa nữa. Nhắc chuyện viết tay tui kể mấy bạn nghe một câu chuyện. Hồi nhỏ lúc tui học tiểu học thì có dạo phải chuyển từ bút máy qua bút nước, cách sử dụng cũng khác mà hồi xưa mới biết viết nên nét chữ cũng bập bõm, tui nhìn lại tự tui thấy xấu hoắc luôn. Ba tui bắt ra luyện chữ liên tục trong mấy tuần. Mấy bạn biết hồi nhỏ đứa nào không sợ ba đâu. Ba tui nghiêm khắc vô cùng, nhất là trong việc học. Ba tui bắt tui chép 7 ngày trên 7 không sót ngày nào đến tận tối khuya mà mẹ tui phải lên tầng nhắc cho tui đi ngủ. Hồi đó ráng viết cho hết như chạy KPI mà giờ nghĩ lại thấy biết ơn vì chữ viết trở nên rõ ràng dễ đọc mà cũng nhờ vậy mà không viết sai chính tả quá nhiều. Bởi người ta nói : nét chữ nết người. Nghĩ lại cũng có phần đúng nha!

    Bây giờ công việc cũng không cần viết nhiều như hồi trước. Chủ yếu là đánh máy viết mail hoặc báo cáo còn không viết blog tui cũng gõ máy. Nhưng bản thảo, ý tưởng và nháp tui cố tình tìm cách viết tay. Tại tui nghĩ lúc viết tay tui ép mình chậm lại, ngẫm nghĩ nhiều hơn và cũng phát kiến nhiều thứ hay ho hơn. Sổ tay của tui ngoài viết toàn từ khóa còn hay vẽ vời. Dạo này tui đang lên công thức cho mấy món tui muốn thử để viết blog nên tui toàn vẽ ra hình để hình dung cho dễ. Lâu lâu tập viết tay lại cũng vui. Nhiều khi tui nghĩ lại hồi nhỏ tụi mình luyện viết vừa phải đẹp mà vừa phải nhanh để chép bài và làm bài thi cho kịp thời gian. Bao nhiêu cái cơ tay nổi lên cuồn cuộn chứ bây giờ mới đặt bút viết tầm 15 – 30 phút là tay đã mỏi nhừ muốn tháo khớp luôn.

    Tui nể nhất mấy bạn kiên trì và bền bỉ với công việc của mình và chăm chỉ rèn luyện, chăm chỉ luyện tập để giữ vững kỹ năng của mình. Tại vì học để biết và áp dụng thì dễ. Nhưng tiếp tục tìm tòi học hỏi và mài dũa để thành thạo trong công việc mà còn giúp đỡ được những người khác mới là đỉnh nóc, kịch trần.

  • Bạn có gì muốn thử sức trong tương lai chưa?

    Bạn có gì muốn thử sức trong tương lai chưa?

    Thiệt ra tui là một đứa “cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng” 😂 Mấy bạn có để ý thường mỗi người đều có sở trường và sở đoản, điểm mạnh cũng như điểm yếu cho nó cân bằng lại 1 xíu.

    Nếu mà hỏi tui có phải một đứa lỳ và gan dạ không thì cũng hơi hơi thôi. Chủ yếu tính tui khá độc lập nên thường chủ động làm nhiều việc. Thành ra quanh quẩn lâu lâu lại thấy hơi một mình vì toàn tự thân vận động. Mà như vậy thì càng nhiều thử thách thì tui càng cuốn vô mà lâu lâu không để ý là sức mình cũng có hạn chứ đâu phải siêu nhân gì cho cam. Xong thêm cái tật không thích kể khổ nên thành ra toàn ôm gối khóc một mình.

    Tính ra tui ít khi khóc. Cười nhiều với tính tình cũng lạc quan nên là phải chuyện gì lớn lắm mới bù lu bù loa. Mà tui không bị tiêu cực vì khóc to. Tui chỉ trở nên tiêu cực nếu không tìm được cách hay để giải quyết vấn đề. Chứ thường mấy lúc khóc xong là mạnh mẽ phăng phăng đi ngủ vì mệt, xong ngày mai không còn cảm giác tiêu cực, tập trung năng lượng sửa chữa lỗi lầm hoặc lựa chọn cách giải quyết.

    Tui có đọc ở đâu đó mỗi năm nên thử làm 2 thứ mà bình thường mình không làm bao giờ. Nếu vậy thì năm sau đã có thêm mấy câu chuyện hay để kể, chục năm sau có thể lấy le với tụi trẻ rồi may mắn được trải nghiệm thêm vài chục năm nữa có khi viết thành hồi ký phiêu lưu cho con cháu hông chừng. Nên nói chung, mình cứ học hỏi dần trở nên hay ho hơn thì sẽ có nhiều người bạn cùng năng lượng tình cờ giao nhau ở trên đường nè!

    Chỗ tui đang vào mùa mưa. Mưa thu. Mưa dầm mưa dề từ 2 tuần nay. Đi làm mà bì bõm bì bõm. Khu tui ở có mấy đoạn công viên nằm gần mé sông mà nước ngập lên quá trời nên phần đó không ai dám đi nữa. Vì nước dâng lại còn chảy xiết. Cuối tuần rồi tui đi dạo với bạn nói chuyện đó đây. Thiệt ra cũng hơi lười mà thấy trời nắng đứa nào cũng mừng húm ra xin tí vitamin D trước khi vào đông.

    Bạn tui mới nhận nuôi chú cún mới. Hồi đầu nó cứ lưỡng lự rồi hông chắc là lo được cho thú nuôi không. Vậy mà giờ cứ tối tối rảnh rang là nó bật nhạc thư giản massage cho cún. Tưởng gì chứ cũng cưng như trứng, hứng như hoa thôi à! Mà nghĩ cũng ngộ, tụi mình có vật nuôi hoặc trồng cây cảnh trong nhà, tui thấy tâm trạng cũng phấn chấn lên hẳn. Như là mình có thêm tí niềm vui, tí trách nhiệm để lo lắng cho những thứ thân yêu bé bé của mình.

    Hồi trước tui hơi lo chuyện ở một mình sẽ bị buồn chán với một đứa hướng ngoại khùng điên như tui.

    Nhưng thiệt ra tui cần một vài lúc có một khoảng không gian riêng, im ắng để nghỉ ngơi để cân bằng với mọi cuộc chơi ngoài kia. Và để ngồi viết vài dòng lai rai như vầy nè. Tui thấy cuộc đời này thú vị, vì mình có nhiều chuyện hay ho để làm, ngoài chuyện chỉ đi làm rồi về nhà, ngày nào cũng lặp lại như 1 tần số quá đỗi đều đặn và dễ đoán biết. Tui thích lâu lâu có vài điều thách thức một xíu, một thỉnh thoảng vài người bạn mới, thú vị, hết lòng chứ không phải nhạt nhòa, xã giao rồi lần sau không ai nhớ ai. Mà để tạo được một lối sống như vậy cũng tổn hao nhiều năng lượng để làm mới mình nè, để tạo dựng cộng đồng mà nơi đó, tụi mình cùng chia sẻ để phát huy thêm, học hỏi lẫn nhau.

    Tui đang viết một kế hoạch nho nhỏ để sắp xếp lịch trình lúc về Sài Gòn, về nhà có thể thực hiện, bên cạnh việc tui sẽ dành thời gian với ba mẹ tui. Hai năm trôi qua như một cái chớp mắt. Ở ngoài thấy tui tỏ vẻ cool ngầu (tại trong vai chị lớn) chứ xả vai và tui cà rỡn liền. Giống như đứa trẻ trong nhà của ba mẹ á! Tui chỉ mong ba mẹ tui cười thiệt nhiều thôi! Tuy tui chưa làm được gì nhiều cho phụ huynh tui, nhưng tui luôn nhắc nhở bản thân phấn đấu hơn, nỗ lực hơn một xíu xiu và có nhiều năng lượng tích cực, khỏe khoắn. Có lần ba tui nói : muốn chu toàn mọi thứ rất khó, nhưng con giữ được cốt lõi và luôn vui tươi thì dù ở xa ai cũng vui lòng! Nguyên tắc nó đơn giản vậy thôi, mà bạn biết, tui cũng trầy da sấp mặt mấy lần mới có thể duy trì.

    Tui đang theo dõi 2 trang hay lắm : Vietales.vn với Goutrends. Ở đó mấy bạn chia sẻ nhiều thứ rất thú vị về văn hóa và nghệ thuật. Mấy bạn nghía thử và theo dõi nha! Nhiều bài viết, tản văn hay mà còn giúp tụi mình hiểu thêm nhiều khía cạnh khác về văn chương, nghệ thuật đó!