Có những bài nhạc nó xưa thiệt xưa rồi mà tui vẫn lưu trong máy và nghe lại vì những giai điệu quá thân thuộc. Và bằng một thứ thần kỳ gì đó mà làm mình thoải mái lạ lùng, nhảy múa tung tẩy hát theo.
Cuối tuần rồi tui đi chơi nên không kịp coi chung kết cái chương trình mà ai cũng biết là chương trình gì Chương trình gì đâu mà tiết mục chung kết nào cũng khóc như mưa làm tui cũng sụt sùi theo. Dạo này bị bệnh mau nước mắt. Thấy người ta yêu thương nhau mà đẹp quá tui cũng khóc, dù là tình bạn, tình gia đình hay tình yêu đôi lứa.
Nhưng tiết mục làm tui hoài niệm mà nước mắt rơi hồi nào hông hay là bài Dòng Thời Gian. Nếu bạn cỡ cỡ tuổi tui thì Dòng Thời Gian có thể nói là bài sinh hoạt văn nghệ, đội nhóm, nhất là mấy buổi lễ tốt nghiệp, lễ ra trường, lễ trưởng thành đồ đó. Hát nhiều lắm, hát rồi ôm nhau quây quần đêm cuối vì sau đó thì trở thành cựu học sinh hết rồi! Mỗi người lại đi trên những chặng hành trình mới, có thể giống nhau hoặc khác nhau.
Tui nhớ hồi đó mấy năm liền tui đi trại Dế Mèn. Nếu bạn chưa biết, thì tui cũng thành thiệt trả lời là ba mẹ tui ký gửi tui vô 218 Lý Tự Trọng : “lò luyện đơn” mà cả Sài Gòn, mấy đứa học sinh như tui không ai không nghe tiếng haha. Nơi mà đào tạo ra toàn thứ dữ. Đề thi thì bảo đảm khó gấp mấy lần thi trường chuyên lớp chọn, khó mấy lần thi Đại Học để đến lúc thi thiệt thì vừa. Nhưng tui học tàn tàn thôi chứ không giỏi như mấy đứa bạn tui đâu.
Tui may mắn được học đúng lớp của Thầy Thắng và Thầy Long Giang để được đi Trại Dế Mèn. Tui không biết phải diễn tả sao nhưng thời đó xin ba mẹ đi trại là sự lựa chọn sáng suốt. Tui có những kỷ niệm đẹp, những người bạn thật tình và vẫn trò chuyện với nhau thân thiết. Rằng đêm lửa trại ngồi bên nhau nghe mọi người tâm sự. Tới lúc thầy đàn ghi ta, cất tiếng hát Tàn Lửa là ở dưới hứng nước mắt bằng xô, khóc như chưa bao giờ được khóc vì phải chia tay, vì thời gian 3-4 ngày đó trôi quá vội.
Càng lớn tui càng thấy chính mấy kỳ trại đó cho mình biết nhiều thứ mình nên trân quý, những giá trị mình nên duy trì. Và vì trại diễn ra rất ngắn nên mình càng hiểu nên tận dụng thời gian như thế nào để ghi lại dấu ấn và có nhiều kỷ niệm đẹp với tập thể, với đội hình Dế Mèn mà mình được hòa nhập.
Hồi xưa tui đi trại tui tỉnh queo. Tui hông khóc miếng nào. Chỉ có mỗi kỳ đi trại về là tắt tiếng ![]()
Tắt từ ngày trong trại hè đến lúc về nhà. Tui nghĩ giờ mà được đi trại lại thì sẽ ngồi khóc thiệt á. Vì nhớ lại kỷ niệm cũ và vì những niềm vui chia sẻ với bạn bè. Vì thực sự lúc đó ai cũng hiện diện và không có một sự xao nhãng ngoại vi nào ảnh hưởng đến tụi mình.
“Bao nhiêu năm rồi làm gì và được gì
Ngày tháng sao vội đi đôi khi không như ý
Cho ta bao nhiêu năm nữa
Có lẽ ta không ngây ngô như bây giờ”


