Tag: câu chuyện

  • Dòng thời gian trong bạn và trong tui

    Dòng thời gian trong bạn và trong tui

    Có những bài nhạc nó xưa thiệt xưa rồi mà tui vẫn lưu trong máy và nghe lại vì những giai điệu quá thân thuộc. Và bằng một thứ thần kỳ gì đó mà làm mình thoải mái lạ lùng, nhảy múa tung tẩy hát theo.

    Cuối tuần rồi tui đi chơi nên không kịp coi chung kết cái chương trình mà ai cũng biết là chương trình gì Chương trình gì đâu mà tiết mục chung kết nào cũng khóc như mưa làm tui cũng sụt sùi theo. Dạo này bị bệnh mau nước mắt. Thấy người ta yêu thương nhau mà đẹp quá tui cũng khóc, dù là tình bạn, tình gia đình hay tình yêu đôi lứa.

    Nhưng tiết mục làm tui hoài niệm mà nước mắt rơi hồi nào hông hay là bài Dòng Thời Gian. Nếu bạn cỡ cỡ tuổi tui thì Dòng Thời Gian có thể nói là bài sinh hoạt văn nghệ, đội nhóm, nhất là mấy buổi lễ tốt nghiệp, lễ ra trường, lễ trưởng thành đồ đó. Hát nhiều lắm, hát rồi ôm nhau quây quần đêm cuối vì sau đó thì trở thành cựu học sinh hết rồi! Mỗi người lại đi trên những chặng hành trình mới, có thể giống nhau hoặc khác nhau.

    Tui nhớ hồi đó mấy năm liền tui đi trại Dế Mèn. Nếu bạn chưa biết, thì tui cũng thành thiệt trả lời là ba mẹ tui ký gửi tui vô 218 Lý Tự Trọng : “lò luyện đơn” mà cả Sài Gòn, mấy đứa học sinh như tui không ai không nghe tiếng haha. Nơi mà đào tạo ra toàn thứ dữ. Đề thi thì bảo đảm khó gấp mấy lần thi trường chuyên lớp chọn, khó mấy lần thi Đại Học để đến lúc thi thiệt thì vừa. Nhưng tui học tàn tàn thôi chứ không giỏi như mấy đứa bạn tui đâu.

    Tui may mắn được học đúng lớp của Thầy Thắng và Thầy Long Giang để được đi Trại Dế Mèn. Tui không biết phải diễn tả sao nhưng thời đó xin ba mẹ đi trại là sự lựa chọn sáng suốt. Tui có những kỷ niệm đẹp, những người bạn thật tình và vẫn trò chuyện với nhau thân thiết. Rằng đêm lửa trại ngồi bên nhau nghe mọi người tâm sự. Tới lúc thầy đàn ghi ta, cất tiếng hát Tàn Lửa là ở dưới hứng nước mắt bằng xô, khóc như chưa bao giờ được khóc vì phải chia tay, vì thời gian 3-4 ngày đó trôi quá vội.

    Càng lớn tui càng thấy chính mấy kỳ trại đó cho mình biết nhiều thứ mình nên trân quý, những giá trị mình nên duy trì. Và vì trại diễn ra rất ngắn nên mình càng hiểu nên tận dụng thời gian như thế nào để ghi lại dấu ấn và có nhiều kỷ niệm đẹp với tập thể, với đội hình Dế Mèn mà mình được hòa nhập.

    Hồi xưa tui đi trại tui tỉnh queo. Tui hông khóc miếng nào. Chỉ có mỗi kỳ đi trại về là tắt tiếng 😂😂 Tắt từ ngày trong trại hè đến lúc về nhà. Tui nghĩ giờ mà được đi trại lại thì sẽ ngồi khóc thiệt á. Vì nhớ lại kỷ niệm cũ và vì những niềm vui chia sẻ với bạn bè. Vì thực sự lúc đó ai cũng hiện diện và không có một sự xao nhãng ngoại vi nào ảnh hưởng đến tụi mình.

    “Bao nhiêu năm rồi làm gì và được gì

    Ngày tháng sao vội đi đôi khi không như ý

    Cho ta bao nhiêu năm nữa

    Có lẽ ta không ngây ngô như bây giờ”

  • Bạn có hay trữ đồ trong nhà hông ?

    Bạn có hay trữ đồ trong nhà hông ?

    Hồi trước đây tui hay trữ đồ, nhất là đồ liên quan đến việc bếp núc và nấu ăn. Do thói quen đi chợ lúc nào cũng mua dư một chai nước tương, nước mắm, bịch bún khô, hộp sốt cà chua vậy đó, để phòng khi cần mà không thể đi chợ được, vì không phải như ở Sài Gòn hay bất cứ nơi nào như ở nhà với ba mẹ, rằng chỉ cần thiếu có thể chạy ra tiệm tạp hóa hay ra siêu thị mua liền lập tức.

    Từ mấy năm gần đây tui thay đổi thói quen, không còn nhiều đồ đạc hay lương khô dự trữ như trước nữa. Chắc tại ở một mình nên cũng tiêu thụ mọi thứ ít hẳn đi so với trước. Và tui cũng ăn uống qua loa hẳn đi. Chỉ từ cách đây một năm tui mới bắt đầu có hứng bày biện nấu nướng lại, vì có mong muốn nếm những món ăn mới và những hương vị thơm ngon. Nhưng tui cũng không giữ nhiều đồ nữa. Nhà cửa tuy hơi trống nhưng đồ đạc cũng gọn gàng hẳn. Lúc dọn dẹp cũng tiện lắm! Tui thích nhà cửa sạch sẽ nên đôi lúc càng căng thẳng thì càng thích dọn dẹp hơn bình thường, dù thường nhật tui đã có thói quen đó rồi.

    Nếu vật dụng trên 6 tháng không dùng đến thì chứng tỏ là mình cũng không cần nó lắm, thành ra tui cũng dọn dẹp, sắp xếp để cho hoặc bỏ bớt vài thứ. Không gian ngăn nắp thì tâm trạng cũng thảnh thơi, thoải mái hơn. Tui nhận ra bản thân mình thật ra không cần nhiều đồ đạc đến vậy! Nếu chỉ tính những món nhu yếu phẩm thì lại còn ít hơn nữa. À! Mà tui chưa theo lối sống tối giản đâu nha! Tại vì vẫn có nhiều thứ tui hông kiềm được mà lâu lâu vẫn tậu về như là giày nè, sách nè, họa cụ nè… Duy chỉ có một thứ thay đổi là tui lập kế hoạch để cứ 6 tháng, 1 năm mình lại lọc bớt những món mình không sử dụng và sắp xếp cho không gian sống của mình ngăn nắp hơn.

    Tuy tui ở một mình nhưng vẫn có hội bạn thường xuyên gặp gỡ để ăn uống, trò chuyện với nhau. Có vẻ từ hồi đi làm, bước vào đời sống người lớn thì số lần ăn uống gặp mặt ở nhà tăng cao hơn so với những lần đi tụ họp ở bên ngoài. Tụi tui vẫn đi ăn, đi uống một ly sau giờ làm. Đổi lại là tụi tui hay chọn những tụ điểm yên ả hơn để nói chuyện. Còn nếu có đi chơi, đi quẫy thì cũng ăn uống no nê ở nhà rồi hội họp sau, cũng không bị kiểu phải có người này, người kia tham gian vì tính độc lập của mỗi người đều cao hơn trước đây. Tui cũng không ngại đi chơi, đi concert một mình vì nhiều khi bữa đó cái nư của mình không giống đám bạn hoặc loại nhạc đó chỉ mình mình nghe chẳng hạn. Hồi xưa nếu không rủ được bạn thì tui hông đi. Còn giờ thì tui cứ đặt vé luôn dù đi một mình hay không. Vì chần chừ nhiều khi lỡ mất sự kiện hay rồi hối tiếc hổng chừng.

    Dạo này tui đang nghe lại mấy album cũ. Trong đó có Album Heal và DUAL của The Rose. Mấy bạn nghe thử nha! Bữa trước mở nghe trong lúc làm việc mà cuốn quá trời.

  • Câu chuyện về mấy chiếc răng khôn

    Câu chuyện về mấy chiếc răng khôn

    Chào các bạn gần xa thân thương, nhân dịp có nhiều bạn hỏi về việc khám răng và nhổ răng khôn ở Pháp, mình xin chia sẻ vài điều nhỏ xíu sau đây nếu các bạn còn đang hoang mang nha!

    Images sources : Hình mình tìm trên mạng

    (more…)